Triền miên không ngớt – chương 2: Duyên phận đã hết

20 Jul

PS: Haiz!!! Chương này thật là dài. Nhìn đau cả mắt!!! ta tranh thủ sáng nay mama ta đi vắng ngồi edit nè!!! Chắc từ giờ đến trưa mama ta mới về. Hêh. Tận tình chơi bời nào!!! CHút nữa sẽ up tiếp 2 chương Hoàng hậu nhé

 

Edit: kimio

 

Chương hai: Duyên phận đã hết

 

Trong khách sạn năm sao.

 

Trong phòng tổng thống xa hoa, quần áo và đồ dùng hàng ngày vứt lung tung đang chờ được đóng gói, tiếng thở dốc yếu ớt phập phồng đâu đó.

“Carmen em xem, chúng ta thật là hòa hợp, em là như vậy cần anh, vì vậy em không nên ly khai anh!” tiếng nói cực từ tính của Long Triệt đánh vỡ yên lặng trong phòng.

 

“Triệt, em đương nhiên yêu anh, vẫn luôn luôn yêu anh, nhưng em thực sự không có khả năng buông tha lý tưởng của em!” Nữ tử mềm mại thanh âm đồng dạng lộ ra sự thỏa mãn, “Em biết anh luyến tiếc em, nhưng đó là một cơ hội khó có được, tiến quân Hollywood là ước mơ của biết bao nhiêu người, em cũng không phải là ngoại lệ.”

 

“Em đơn giản chính là vì danh lợi đúng không? Em thân là thiên kim chủ tịch của tập đoàn Trình Thị, giá trị con người hơn mười vạn, đến lúc gả cho Long Triệt anh, trở thành tổng tài phu nhân ngân hàng Phỉ Lợi Tư Âu Á, càng dệt hoa trên gấm, so với việc em làm diễn viên mạnh hơn nhiều!” Tiếng nói của nam nhân đột nhiên đề cao.

 

“Em muốn không phải chỉ có danh lợi, em muốn cho toàn bộ mọi người trên thế giới phải biết đến em, em không cần phải dựa vào bất cứ cái gì để được nổi tiếng, em có năng lực và ưu điểm của chính mình. Triệt, không phải anh cũng như vậy sao, anh tại Harvard ra sức học hành, đoạt được hai học vị tiến sỹ, sau khi trở về càng làm cho sự nghiệp phát triển không ngừng, anh càng phải hiểu rõ và cảm thông cho em mới phải!”

 

“Năm đó em cùng anh cùng đi du học ở Harvard, mọi thời khắc đều ở bên nhau. Hiện tại em đi … ít nhất …  1 năm, em bỏ được anh sao? Chẳng lẽ không sợ anh bị nữ nhân khác cướp đi?” Long Triệt ngữ khí lộ ra một tia hờn dỗi.

 

“Không sợ, tuyệt đối không sợ, người em yêu là Long Triệt vô cùng cao quý, ngoại trừ em – Trình Gia Văn, không còn ai có thể xứng đôi với anh! Lòng của anh vĩnh viễn chỉ thuộc về em! Chỉ có em mới có tư cách trở thành thê tử của anh!” Trình Gia Văn dung nhan diễm lệ, diêm dúa, lẳng lơ (vịt: giống gái gọi thế nhờ!!! ghét) từ từ nổi lên thần sắc trấn định cùng tự hào, tay ngọc nhỏ dài xoa tuấn nhan hoàn mỹ không tỳ vết khiến bao nhiêu người mê muội của Long Triệt.

 

Long Triệt đột nhiên đứng dậy, tìm trong túi áo khoác tây trang, trong túi lấy ra một hộp gấm sang quý hoa mỹ, mở ra, lóng lánh quang mang lập tức rọi sáng khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân, tiếp sau đó, một chiếc nhẫn kim cương 12 ca-ra hình trái tim hiện ra trước mặt Trình Gia Văn.

 

“Carmen, gả cho anh!” Mâu trung sâu thăm thẳm nhu tính cùng ý nghĩ – yêu thương, đủ để dìm chết người khác.

 

Nhìn lại nhẫn kim cương tượng trưng cho thiên trường địa cửu, vĩnh viễn làm bạn, cùng với hắn chân thành ôn nhu, trong nháy mắt, Trình Gia Văn có loại xúc động muốn gật đầu, nhưng cuối cùng, cô ta (mình ghét nên gọi cô ta nhé!) chỉ là nhẹ nhàng đẩy hắn ra: “Triệt, em rất cảm tạ hứa hẹn của anh đối với em, đối với mong muốn của anh, đợi thời khắc em trở thành diễn viên Hollywood anh một lần nữa đưa cho em, được không?”

 

Thất vọng cũng buồn nản cấp tốc hiện lên trong mắt Long Triệt, tuấn nhan tức khắc trầm xuống, bỗng dưng, hắn nắm tay cô ta lên, một bên ổn định ngón áp út, một bên giơ nhẫn kim cương chuẩn bị đeo vào. (vịt: Đồ điên)

 

“Triệt, đừng như vậy!” Trình Gia Văn vội vàng rút tay về, nhìn thấy biểu tình lo lắng của hắn, nội tâm của cô ta vô cùng mâu thuẫn, một lúc sau, cô ta đột nhiên ôm hắn: “Triệt, xem tại tình yêu anh dành cho em, hãy cho em tùy hứng một lần được không, hai năm, cho em thời gian hai năm, mặc kệ em có thể trở thành diễn viên Hollywood hay không, em đều gả cho anh được không? Van cầu anh!”

 

Hai năm! ! Long Triệt bạc thần nhếch lên, con ngươi đen hiện lên một tia lạnh lùng cùng đau khổ. Nhẫn kim cương trong tay tùy tiện ném trên đệm, hắn mặc quần áo, sau đó xuống giường.

 

Trình Gia Văn vẫn nhìn, mắt thấy hắn muốn đi ra ngoài, không khỏi hãm trụ hắn: “Triệt, anh đi đâu? Còn có, nhẫn kim cương …”

 

“Ngày mai, anh muốn em – trên ngón áp út đeo nhẫn kim cương tới gặp anh …”

 

“Ngày mai? Anh biết em ngày mai phải bay đi nước Mỹ mà!” Gia Văn lập tức cắt đứt hắn.

 

“Vì vậy cho em lựa chọn, nếu như ngày mai anh không thấy được em, chúng ta từ nay về sau … Nhất đao lưỡng đoạn!” Long triệt ngữ khí băng lãnh đủ làm đông không khí chung quanh, hắn tự tin đầy cõi lòng, hắn tin tưởng vững chắc cô ta sẽ chọn hắn!

 

Thân thể Trình Gia Văn run lên. Cùng hắn ở chung nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên cô thấy hắn lãnh khốc cùng kiên quyết như vậy.

 

Thân ảnh cao to kiện mỹ đã rời đi, mà Trình Gia Văn vẫn đang ngốc lo lắng, trên mặt toàn là mây đen.

 

Một lúc sau, cô cũng cầm lấy quần áo và đồ dùng hàng ngày, không yên lòng mặc lên người, khoảng chừng nửa giờ sau bước ra khỏi phòng …

 

★★★★★★★★★★《 triền miên không ngớt 》★★★★★★★★★★

 

Ngày thứ hai, sáng sớm đúng chín giờ, một chiếc xe thể thao màu đen nhãn hiệu Bugatti tiến vào tòa nhà ngân hàng Phỉ Lợi Tư Âu Á, trên ghế lái xe là Long Triệt, dung nhan tuấn mỹ tuyệt luân có thêm đường cong nhu hòa mà có vẻ càng thêm mê người. Không khó có thể nhìn ra, tâm tình hắn hôm nay thật là tốt! (vịt: Lên voi rồi lát nữa xuống chó J)

 

Nghĩ đến Carmen buổi trưa chắc chắn sẽ mang nhẫn kim cương tượng trưng cho thiên trường địa cửu xuất hiện trước mặt mình, môi mỏng không nhịn được giương lên, cho đến khi nghe được mấy tiếng tin nhắn tít tít hắn mới hoàn hồn.

 

Vươn cánh tay, hắn cầm lấy điện thoại di động, vừa nhìn thấy tên trên màn hình, tiếu ý càng đậm, nhưng sau khi thấy rõ nội dung tin nhắn, nụ cười say lòng người lập tức cứng đờ.

 

“Triệt, xin lỗi, em … Em thực sự không có khả năng mất đi cơ hội này, thỉnh tha thứ cho sự tùy hứng của em, khi em thực hiện được lý tưởng, lập tức quay lại, đến lúc đó nhất định sẽ trở thành thê tử của anh —— mãi mãi yêu anh Văn!”

 

Như bị đánh một cú vào đầu, sắc mặt Long Triệt hiện lên vẻ lo lắng trước nay chưa từng có. Nguyên lai hắn quá mức tự tin, cho rằng cô nhất định sẽ luyến tiếc không ly khai hắn, nghĩ không ra … Chết tiệt! ! !

 

Vội vàng, hắn lập tức gọi điện cho Trình Gia Văn, tiếng nói đáp lại ở đầu bên kia làm cho hắn có xúc động muốn đập điện thoại: “Xin chào, tôi là Trình Gia Văn, tôi hiện tại không có khả năng nghe điện thoại, xin hãy lưu lại tên của bạn, một lát nữa tôi sẽ gọi lại cho bạn!”

 

Cắt đứt điện thoại, Long Triệt cấp tốc gọi cho một tổ dãy số … khác.

 

“Long tiên sinh người khỏe!” Đầu bên kia truyền đến tiếng nói cung kính của trợ lý đặc biệt Cao Chí Kiệt.

 

“Giúp tôi tra một chút ngày hôm nay máy bay đi Los Angeles sớm nhất là lúc nào!” Long Triệt trầm giọng phân phó.

 

“Ách,, vâng!”

 

Điện thoại cắt đứt một lúc, khoảng chừng nửa khắc sau, thanh âm của Cao Chí Kiệt lần thứ hai truyền đến,:”Long tiên sinh, ngày hôm nay máy bay đi Los Angeles nước Mỹ sớm nhất là chuyến bay buổi sáng lúc 10 giờ 15 phút, chuyến thứ hai là buổi chiều hai giờ.”

 

10 giờ 15 phút, Carmen hẳn là bay chuyến này! Ngay tức khắc chạy đến sân bay, hướng nhân viên sân bay nói ra thân phận chủ tịch ngân hàng Âu Á Phỉ Lợi Tư, phỏng chừng sẽ vừa kịp lúc gặp Carmen! (vịt: Đoạn này tớ chém toàn bộ =)) Nhưng chắc nghĩa không sai mấy đâu)

 

Việc này không nên chậm trễ, Long Triệt quay đầu, một lần nữa chạy ra bãi đỗ xe. Đáng tiếc, ông trời hết lần này tới lần khác cùng hắn đối nghịch, xe ly khai tòa nhà không được năm phút đồng hồ, dĩ nhiên bị chết máy, mặc hắn thế nào đánh cũng không đi! (vịt: cái này gọi là số trời =)))

 

Tuấn nhan càng thêm thâm trầm, hắn lần thứ hai nhấc điện thoại di động, họa vô đơn chí chính là, điện thoại di động hết pin! ! Một tiếng thấp chú (chửi thề), hắn hoả tốc mở cửa xe, chạy đến ven đường gọi taxi. (vịt: J ta đã bảo là số trời mà)

 

Hắn quá mức nóng ruột, đến nỗi có người tới gần cũng không biết. Đột nhiên, tay trái tựa hồ bị người túm trụ, một thanh âm tà ác không lớn không nhỏ, vừa lúc truyền tới tai hắn: “Phi lễ a, phi lễ a!” (vịt: Cái này không gọi là số trời nữa mà gọi là số chó J)

 

Phiền táo quay đầu lại, khi hắn thấy vị trí tay mình đặt, con ngươi đen tức khắc hiện lên một tia chán ghét, vô ý thức muốn rút tay về. Nhưng nhìn như mảnh mai bàn tay nhưng lực mạnh thần kì, chăm chú túm trụ tay hắn, khiến hắn không có cách nào thu hồi.

 

Tức giận đạt tới cực điểm, Long Triệt trừng mắt, trước mắt một thân quần áo màu đó, nữ tử đang phát hoảng, sau một lúc bừng tỉnh đại ngộ, rống giận, “Nói, muốn bao nhiêu tiền?”

 

Nữ tử không ngờ được đối phương sảng khoái như thế, không khỏi ngẩn người.

 

Long Triệt rất nhanh lấy ra cặp sách, từ đó rút ra tấm vé một trăm nguyên (Nguyên: tiền trung quốc), hung hăng ném cho nữ tử, quát mắng: “Buông tay!”

 

Nhìn thấy hé ra đỏ tươi tiền mặt, nữ tử mừng rỡ như điên, buông ra tay Long Triệt, vội vàng cầm lấy tiền.

 

Long Triệt trong mắt lần thứ hai dâng lên khinh miệt cùng chán ghét, chuẩn bị xoay người sang chỗ khác một lần nữa gọi taxi, nhưng cánh tay lần thứ hai lại bị người kéo lấy!

 

“Có tiền thì rất giỏi? Cho rằng dùng tiền là có thể che giấu hành vi phạm tội?” Đồng Vũ Lăng túm trụ tay Long Triệt đích thủ, đầy ngập lửa giận. (nam chủ gặp nữ chủ – tung hoa – tung bông cho cuộc đời đầy đau khổ tương lai của chị – chúc chị đi vào nấm mồ vui vẻ =)) Mình càng ngày càng ác ah nha). Ngày hôm nay, nàng nguyên bản đi đến ngân hàng Âu Á Phỉ Lợi Tư xin gặp Long Triệt cầu tình, không nghĩ ra lại đụng một màn như thế. Rõ như ban ngày, nam nhân này thật ghê tởm, không chỉ phi lễ, lại còn định dùng tiền che giấu hành vi phạm tội của mình, ông trời thật là mắt mù mới để hắn lớn lên nhìn đẹp mắt, một thân hàng hiệu! (cái này có phải là chị ghen ăn tức ở với anh không nhỉ???)

 

Phát hiện không biết từ đâu lại xuất hiện một nữ nhân, Long Triệt tức giận lại một lần nữa nổi lên, cầm lấy cặp sách rút ra một tấm vé một trăm nguyên, chán ghét ném về phía Đồng Vũ Lăng.

 

Điều này, thật là chọc cho Đồng Vũ Lăng tức giận mà, nàng dùng sức kéo lấy tay hắn, nói: “Đi, theo tôi đến đồn công an, con người này, dĩ nhiên như vậy vũ nhục phụ nữ, tôi phải khiến cho anh thân bại danh liệt!”

 

End chương 2

 

8 phản hồi to “Triền miên không ngớt – chương 2: Duyên phận đã hết”

  1. pinguin95 Tháng Bảy 20, 2011 lúc 8:02 chiều #

    *tung bong tung bong* chap 2 ra lo

  2. pinguin95 Tháng Bảy 20, 2011 lúc 8:03 chiều #

    Tem

  3. chiqudoll Tháng Chín 12, 2011 lúc 12:13 sáng #

    truyện nì hay thiệt sao mứ anh nì bá đạo wa … mẫu nhân vật này coi bộ nữ chính phải chịu đựng trông gai trùng trùng a… hix ta yếu tim đọc truyện ngược đau lòng chết được… bất wa truyện ngược khúc hối hận ta thích lắm… hì hì… tks nàng edit truyện này

    • kimioacha Tháng Chín 12, 2011 lúc 9:28 chiều #

      nàng giống ta đấy. Ta đọc truyện ngược thấy đau lòng lắm ý. Cơ mà đến đoạn sau lại thích. Mà đọc mỗi đoạn sau thì sẽ không hiểu => đành đau lòng đọc từ đầu vậy. Truyện này nv nữ chính phần đầu khổ lắm. Truyện nằm trong bộ một đêm ân sủng, một đêm triền miên, sầu triền miên á. Ta thấy trong mấy bộ, bộ này là có vẻ ngược nhất thì phải. Đấy là theo ý kiến của ta. Nhưng không biết những người khác thì nghĩ như thế nào

  4. Bijou Tháng Mười Một 12, 2011 lúc 1:42 chiều #

    thanks ss

  5. Danie Tháng Mười Hai 17, 2011 lúc 3:58 sáng #

    haha đúng là số xui tận mạng mà

  6. Hạ Vũ Băng Tháng Một 2, 2012 lúc 2:07 chiều #

    oài
    ngược
    ngược nữa
    ngược mãi =))

  7. Tiểu Tâm Thần Tháng Hai 22, 2014 lúc 1:54 sáng #

    Truyện này dễ có chiều hướng nam 9 hoặc nữ 9 não tàn a~! ==”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: