Hoàng hậu trẫm hãm ngươi về nhà ăn chương 231 ~ 232

12 Th10

Edit: Kimio

Chương 231: Đó là một vấn đề thực nghiêm trọng

 

Tô Tiểu Tiểu thật cẩn thận thu khế đất.

 

Nàng nhìn cửa hàng.

 

Trong lòng là tràn đầy vui mừng.

 

Nàng có cửa hàng của chính mình.

 

Oa ha ha ha.

 

Hôm nay ra cung quả nhiên không có đến không một chuyến.

 

Cái này có phải gọi là cả sự nghiệp và tình yêu đều được?

 

Một bên Vân Thư gặp Tô Tiểu Tiểu mặt mày hớn hở, trên mặt có loại tình cảm vui sướng.

 

Hắn cũng từ từ cười nói: “Tiểu Tiểu, ngươi chuẩn bị bán cái gì đâu?”

 

Tô Tiểu Tiểu nháy mắt mấy cái, cười thần bí.

 

“Chờ cửa hàng của ta khai trương, ngươi sẽ biết.”

 

Vân Thư thấy thế, cũng không lại hỏi đi xuống.

 

Dừng lại, hắn cười nói: “Về sau chúng ta liền xem như lân phô.”(vịt: lân có nghĩa là láng giềng, phô thì mình không tìm được nghĩa nhưng đại loại hình như cửa hàng, sạp hàng ý. Mình không biết phải dùng từ gì cho hay nên để nguyên từ hán việt là lân phô)

 

Tô Tiểu Tiểu gật gật đầu, theo thói quen vươn tay, nói câu: “Chúc chúng ta hợp tác vui vẻ.”

 

Vừa nói xong, nàng liền sửng sốt một chút.

 

Sau đó ngượng ngùng thu hồi tay, đại lực gõ đầu mình.

 

“Xin lỗi, ngượng quá. Ta quá mức cao hứng, nhất thời quên nơi này …”

 

Lời này còn chưa nói xong, Tô Tiểu Tiểu lại lại vỗ vỗ đầu mình.

 

“Ha ha, Vân Thư ngươi coi như ta cái gì cũng chưa nói đi. Ta chỉ là quá mức cao hứng, cho nên có chút thất thường.”

 

Vân Thư cười cười.

 

“Không có việc gì, ta hiểu được.”

 

Hai người cười cười, Vân Thư còn nói thêm: “Tiểu Tiểu ngươi tính khi nào khai trương?”

 

Tô Tiểu Tiểu vừa nghe, nhấp mím môi.

 

Đó là một vấn đề.

 

Đó là một vấn đề thực nghiêm trọng.

 

Đầu tiên, hoàn cảnh, vị trí của nàng hiện nay không thích hợp thường xuyên ra cung.

 

Hơn nữa, nàng còn phải làm rất nhiều sản phẩm thì mới có thể đem ra bán.

 

Còn nữa, cửa hàng cũng cần có người để ý đi?

 

Nàng không có khả năng lúc nào cũng khắc khắc đều ở.

 

Chậc chậc.

 

Tô Tiểu Tiểu nay lại có chút phiền não rồi.

 

Cửa hàng tuy là có, nhưng là vận hành của hàng vẫn có chút khó khăn.

 

Tô Tiểu Tiểu trầm ngâm một lát, mới nói nói: “Chờ một thời gian nữa đã. Cửa hàng này bây giờ tạm thời không làm sinh ý, ta cần phải chuẩn bị làm kế hoạch lâu dài đã.”

 

Vân Thư cũng nói: “Như vậy cũng tốt. Nếu là tùy tiện khai trương, cũng không nhất định có thể có được kết quả tốt. Còn không bằng tính toán tỉ mỉ tuyệt vời. Tiểu Tiểu quả thực thận trọng.”

 

Dừng một chút, Vân Thư lại nói: “Người nhà ngươi đồng ý sao?”

 

Chương 232: Bụng làm dạ chịu

 

Thương hành vốn là chuyện vốn phải chịu sự khinh bỉ từ người khác.

 

Mà nữ tử làm thương hành lại là thế gian hiến thấy.

 

Thời buổi này, nữ tử nào chả nghĩ phải gả cho một nam tử làm quan?

 

Đương nhiên, hắn cũng không phải nói Tiểu Tiểu không phải là một nữ tử.

 

Chính là nữ tử một mình đi ra thương hành, nếu không phải trong nhà có vấn đề, tất nhiên sẽ không đi ra ngoài làm như vậy.

 

Nói khó nghe một chút.

 

Là tựa như nữ tử thanh lâu.

 

Nếu không phải thiếu tiền, có ai nguyện ý đưa ra môi hồng cho vạn người thưởng, một đôi cánh tay ngọc cho vạn người gối đầu đâu?

 

Ai, có lẽ là gia thế nhà Tiểu Tiểu cô nương khá là thảm đạm đi.

 

Trong lòng Vân Thư nghĩ như vậy. (vịt: anh nì có trí tưởng tượng phong phú quá. Chắc thường xuyên uống fristy đây).

 

Đối với Tô Tiểu Tiểu lại nhiều vài phần thương tiếc.

 

Ai ai ai.

 

Thế gian này nữ tử đáng thương thật nhiều nha.

 

Đương nhiên, Tô Tiểu Tiểu là không có khả năng sẽ biết Vân Thư nghĩ như vậy.

 

Nếu nàng biết, khẳng định sẽ ôm bụng cười cười to.

 

Vân Thư này thoạt nhìn trông khá bình thường, không hiểu sao lại có thể có những suy nghĩ kì lạ như vậy.

 

Nàng làm sao lại có thể là một nữ nhân có thân thế thảm đạm như vậy?

 

Bên này Vân Thư miên man suy nghĩ, bên kia Tô Tiểu Tiểu lại là đang vắt hết óc nghĩ phải trả lời như thế nào.

 

Nàng đương nhiên sẽ không nói cho Vân Thư chân tướng là nàng xuyên qua.

 

Cũng sẽ không nói cho Vân Thư nàng là hoàng hậu từ trong cung đi ra.

 

Lại càng không nói cho Vân Thư, nàng là nữ nhi Đoan Mộc gia.

 

Nàng chỉ biết nói: “Vân Thư, người nhà của ta đã muốn không ở nơi này.”

 

Lời này, không cùng người nghe tự nhiên không có cùng ý tưởng.

 

Nàng nay chính là Tô Tiểu Tiểu, mà không phải Đoan Mộc Lang Hoàn.

 

Cha mẹ của Đoan Mộc Lang Hoàn cố nhiên tồn tại, nhưng chính là cha mẹ Đoan Mộc Lang Hoàn, mà không phải cha mẹ Tô Tiểu Tiểu nàng.

 

Cha mẹ Tô Tiểu Tiểu nàng ở xa trong tương lai thế kỉ hai mươi mốt nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa.

 

Mà không phải tại đây Trường Nhạc vương triều này.

 

Vân Thư vừa nghe, trong lòng thương tiếc càng sâu.

 

Quả thực thảm đạm.

 

Nguyên lai người nhà cũng không còn.

 

Trách không được một mình một người đi ra thương hành.

 

Mệnh khổ nha mệnh khổ.

 

Nghĩ như vậy, Vân Thư quyết định.

 

Một thiếu nữ tử như vậy.

 

Vân Thư hắn nhất định phải hảo hảo bảo hộ!

 

Bụng làm dạ chịu!

 

“Tiểu Tiểu, ngươi yên tâm.”

 

Tô Tiểu Tiểu sửng sốt.

 

“Yên tâm cái gì?”

 

Vân Thư ánh mắt trở nên thực anh hùng.

 

Hắn chính là thương hại nhìn Tô Tiểu Tiểu.

 

“Ngươi yên tâm là được rồi.”

==============================================================

Advertisements

12 phản hồi to “Hoàng hậu trẫm hãm ngươi về nhà ăn chương 231 ~ 232”

  1. Ga coj Tháng Mười 12, 2011 lúc 10:59 chiều #

    Oakakaka…… Anh này k fảj chỉ uống nhìu fristy k thôi đâu, chắc do thường xuyên coi fjm truyền hình lúc 8h tối đây…… Bên mình là “giờ vàng fjm Việt” á =”))))

  2. Bekhoc Tháng Mười 13, 2011 lúc 1:40 chiều #

    Thank ty?…da Tro laj…hjhj.

  3. Bekhoc Tháng Mười 13, 2011 lúc 1:41 chiều #

    We^n gjut tem*giut..giut*chuon le*

  4. Luynh Nhã Phiên Tháng Mười 13, 2011 lúc 2:46 chiều #

    ahahaha….., anh này tưởng tượng ngộ ghê *cười lăn lộn*
    thanks tỷ nhỉu *ôm hun chụt choẹt*

  5. Ga coj Tháng Mười 13, 2011 lúc 5:28 chiều #

    J chứ…… Vọng tưởng a…… *đoạt lại têm* *cho vào két sắt* *phủi tay bỏ đy* =”))))

  6. Cherry babe Tháng Mười 13, 2011 lúc 6:57 chiều #

    Thanks nàng ah

  7. thomatdo Tháng Mười 13, 2011 lúc 8:04 chiều #

    oa oa oa . Bom a. Nhưng sao đọc vẫn chưa thấy đủ :(( Nữa đi nàng *xoa bóp* *đấm lưng*
    Yêu nàng nhất :”>

  8. Van miumiu Tháng Mười 18, 2011 lúc 7:57 sáng #

    Cam on ban rat nhieu

  9. thomatdo Tháng Mười 21, 2011 lúc 8:38 sáng #

    Đó là một vấn đề thực nghiêm trọng…
    Nàng ơi sao lâu rồi chưa thấy nàng post truyện mới. Nàng ốm à? Hay là công việc bận? Hay là hết thích edit truyện cho ta đọc chùa nữa rồi :((
    Nếu ốm nhớ uống thuốc đầy đủ nha. Yêu nàng. Mong truyện của nàng nữa hehe

    • kimioacha Tháng Mười 22, 2011 lúc 7:02 chiều #

      sry nàng vì chưa có truyện trong tuần vừa rồi. Vì ta đang trong thời gian bị dự giờ và kiểm tra hồ sơ chuyên môn nên ko edit được. Ta khẳng định lại 1 lần nữa là không bỏ edit, chỉ có điều là tốc độ trở thành 1 con rùa thui. Thông cảm cho ta chút nhé. Trong ngày mai ta sẽ cố gắng làm 2 chương hoàng hậu nữa. Nhưng không biết là sẽ xong trong sáng hay chiều hay tối. Nhưng có lẽ là tối muộn. Vì chỗ ta mất điện tầm 8h tối mới có thì phải. Nếu mai ko mất thì có lẽ sẽ có truyện buổi chiều

  10. Hương•Thủy•Tinh Tháng Mười 21, 2011 lúc 11:41 chiều #

    thương a này qá chời=]]

  11. Mustac Tháng Mười 22, 2011 lúc 3:31 chiều #

    Tksssss nang chuk nag may man trog cog vjc

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: