Triền miên không ngớt chương 9

12 Th10

Chương 9: Trả lại nhân tình của người khác

 

Giây tiếp theo, nàng bị Long Triệt kéo đi ra khỏi hàng ngũ, lúc này nàng mới lấy lại tinh thần, giãy dụa nói: “Long tiên sinh, anh muốn làm gì vậy, cũng sắp đến tôi rồi, tôi đã xếp hàng đợi mười lăm phút rồi đấy!”

 

Long Triệt quay đầu lại ngắm một chút tên của cửa hàng bánh, lạnh lùng nói: “Nếu cô muốn ăn, lần sau tôi bảo người ta đưa đến cho cô một trăm hộp!”

Hắn nói gì vậy? Dùng tiền đè người sao? Đồng Vũ Lăng thẹn quá thành giận, “Có tiền thì rất giỏi sao, buông tôi ra, tôi mới không cần một trăm hộp của anh!”

 

Long Triệt nắm chặt nàng, đi nhanh về phía trước, tuấn nhan không chút thay đổi, dị thường lạnh lùng, bắt đầu khiến cho người trên phố chú ý.

 

“Long Triệt, nếu anh tiếp tục không buông tay, tôi sẽ kêu lên đấy!” Đồng Vũ Lăng tức giận nói, thấy hắn vẫn không phản ứng, chuẩn bị kêu to.

 

Long Triệt kịp thời che lại cái miệng nhỏ nhắn của nàng, sau đó lại thuận thế đem nàng ôm vào trong lòng.

 

Khí tức nam tính đặc biệt xông vào mũi, Đồng Vũ Lăng sửng sốt một lúc lâu mới từ giữa thanh tỉnh lại, phát hiện mình đã bị đặt trong một chiếc xe xa hoa. Mà Long Triệt, vừa mới leo lên ghế điều khiển.

 

“Tự thắt dây an toàn vào!” Hắn lạnh lùng mà nhắc nhở một tiếng, khởi động xe. Ý thức được nàng vẫn còn đang lo lắng, liền thoáng nghiêng người, tự mình thay nàng cột chắc dây an toàn.

 

Cực lực nhịn xuống bối rối trong lòng, Đồng Vũ Lăng gấp giọng hỏi: “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”

 

Long Triệt không nói, chậm rãi di chuyển xe.

 

Đồng Vũ Lăng càng thêm tức giận, “Này, anh là người không có lễ phép hả, tôi đang nói chuyện với anh mà!”

 

“Đêm nay là ngày đại thọ 80 tuổi của bà ngoại tôi, tôi muốn cô làm bạn gái của tôi!” Long Triệt cuối cùng nói ra mục đích.

 

Đồng Vũ Lăng vừa nghe, bất ngờ ngẩn người. Làm bạn gái của hắn? Trong bữa tiệc sinh nhật của bà ngoại hắn? Nhưng là … Đồng Vũ Lăng không chút nghĩ ngợi, lập tức cự tuyệt: “Xin lỗi, anh tìm người khác đi, trừ phi vốn là bằng hữu, nếu không tôi sẽ không vô duyên vô cớ hỗ trợ đâu.”

 

Bằng hữu? Nàng xứng sao? Long Triệt khinh miệt mà nhìn về phía nàng, thản nhiên nói: “Nhớ kỹ lần trước tôi miễn cho hành vi phạm tôi của cha cô? Coi như cô hoàn lại nhân tình cho tôi!”

 

Nàng đương nhiên nhớ kỹ! Lúc ấy còn tưởng rằng không cơ hội hoàn lại cơ, nghĩ không ra …

 

“Lý do như vậy là đủ rồi chứ?” Long Triệt lại nói, lại là cái bộ dáng không ai bì được.

 

Đồng Vũ Lăng không có nói tiếp, an tĩnh xuống, sau một hồi xuống xe, phát hiện bản thân đang đứng trước cửa của một trung tâm làm đẹp cao cấp, xa hoa.

 

Không cho nàng tiếp tục đánh giá, Long Triệt kéo tay nàng, hướng đại môn đi vào, tới trung tâm của trung tâm làm đẹp kim bích huy hoàng, nơi xa hoa thường tiếp đãi những tiểu thư con nhà giàu có.

 

Bà chủ cửa hàng nhìn thấy Long Triệt, đầu tiên là mừng rỡ, sau đó nhìn lại Đồng Vũ Lăng bên người hắn, đột nhiên kinh ngạc.

 

“Tôi muốn dẫn cô ấy tham gia một vũ hội.” Long Triệt lạnh lùng mà tuyên bố.

 

“Ách … Được, Long tiên sinh xin yên tâm, chúng tôi sẽ mang một trang phục hoàn mỹ cho vị tiểu thư này!” Bà chủ hiểu đời khéo đưa đẩy, rất nhanh thu hồi kinh ngạc, khen tặng mà an bài Long Triệt ngồi xuống một bên, sau đó đối với vài thành viên nhắc nhở một phen.

 

Hai chuyên viên trang điểm lập tức đem Đồng Vũ Lăng an trí đến trên ghế dựa thật lớn, sau khi cẩn thận đoan trang trong chốc lát, bắt đầu hành động đứng lên.

 

Đồng Vũ Lăng một mực yên lặng, tùy ý bọn họ tại đầu, mặt, cổ mình thậm chí tay chỉnh sửa, trang điểm, không biết qua thời gian bao lâu, ngay lúc nàng nhàm chán yên lặng sắp ngủ gục, chợt nghe vài tiếng than thở truyền vào tai.

 

“Tôi làm việc này lâu như vậy, lần đầu tiên nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như vậy!”

 

“Đồng tiểu thư thiên sinh lệ chất, hơn nữa chúng ta đặc biệt xếp đặt, xinh đẹp thiên tiên là không thể tránh được.”

 

“Bộ váy dài màu trắng xanh này quả thực vốn là vì Đồng tiểu thư mà thiết kế, thật sự rất thích hợp mà!”

 

Một câu lại một câu ca ngợi, phát ra từ miệng của các thành viên trong trung tâm làm đẹp, trong mắt bọn họ đều lộ vẻ kinh diễm, hâm mộ cùng sợ hãi.

 

Chứng kiến chính mình trong gương, Đồng Vũ Lăng cũng là vô cùng kích động cùng rung động, này … Thật là mình sao? Mái tóc dài quá vai được búi lên trông thật cao quý, bộ quần áo tơ tằm màu lam đem làn da trắng hồng của nàng càng thêm ngọc ngà chói mắt, hơn nữa hoa tai sang quý đặc biệt, vòng cổ thủy tinh phụ trợ khiến cả người nàng tỏa ra khí chất đặc biệt, vừa tươi mát thoát tục, lại cao quý xinh đẹp cùng quyến rũ mềm mại. (vịt: Đoạn này ta chém tới 50%. Thông cảm vì mấy vụ tả người này ta ngủ kinh điển. Đọc cv lại chẳng hiểu gì. Đại khái mọi người cứ tưởng tượng là rất đẹp là ok)

 

“Cuối cùng cũng không làm mất mặt tôi!” Không biết bao lâu, Long Triệt đã đi tới bên cạnh nàng, con ngươi thâm thúy nhìn ngắm toàn thân nàng, trong ánh mắt mơ hồ ẩn chứa tán thành cùng kinh diễm. Anh cầm lấy một kiện áo khoác cao quý khoác lên trên đôi vai lõa lồ của nàng, rồi lại đưa cho nàng một chieecx xắc nhỏ xinh đẹp ưu nhã, sau đó đem nàng đi ra khỏi trung tâm làm đẹp, trở lại bên trong xe.

 

Xe lần nữa đi tới, Đồng Vũ Lăng vẫn đang bị vây trong trạng thái ngốc lăng, thẳng đến một trận dồn dập tiếng điện thoại di động vang lên, vốn là Đồng mẫu!

 

“Tiểu Lăng hả, cũng bảy giờ rưỡi rồi, như thế nào con vẫn chưa về?” Tiếng nói tràn ngập ân cần của Đồng mẫu chậm rãi truyền đến.

 

Đồng Vũ Lăng suy nghĩ một chút, lấy cớ nói: “Xin lỗi mẹ, con quên nói với mẹ, con tối nay không về nhà ăn cơm rồi! Con … con hôm nay gặp một người bạn, cùng đi ăn cơm tối rồi.”

 

“Bạn? Bạn trai sao?” Ngữ khí của Đồng mẫu nhất thời lộ ra cao hứng cùng mừng rỡ.

 

“Ách, không phải, bạn bè bình thường mà thôi.”

 

Đồng mẫu không tin, tiếp tục lao lẩm bẩm nói: “Tiểu Lăng hả, nếu như vốn là bạn trai, như vậy dẫn hắn trở về ăn cơm, thuận tiện cho ba mẹ nhìn một chút, nếu nhân phẩm tốt nhanh chóng định ra cũng tốt.”

 

“Mẹ, thật sự không phải bạn trai mà, chờ con có bạn trai, nhất định mang về cho các ngài xem mà. Thôi con không nói chuyện với mẹ nữa, bố mẹ cứ ăn cơm trước đi, con sẽ nhanh chóng trở về thôi!” Đồng Vũ Lăng vội vã hướng mẫu thân giải thích, nhất thời đã quên bên cạnh còn có một nam nhân không ai bì được.

 

Quả nhiên, sau khi nàng cắt đứt điện thoại, Long Triệt trêu tức hỏi ra: “Cô còn chưa có bạn trai?”

 

“Sao?”

 

“Cô chưa có bạn trai!”

 

Đồng Vũ Lăng bừng tỉnh đại ngộ, đang chuẩn bị gật đầu đáp đúng vậy, lại thấy sắc mặt hắn tựa hồ lộ vẻ châm chọc cùng đùa, vì vậy nổi giận nói: “Ai nói tôi không có bạn trai! Tôi … Bạn trai của tôi đang đi du học tại Anh quốc, hắn học kiến trúc, tương lai sẽ trở thành một kiến trúc sư tài giỏi!”

 

Long Triệt tiếp tục hừ cười, quả thật là tử vẻ mặt có thể thấy được, hắn rõ ràng không tin, hơn nữa khinh thường.

 

Đồng Vũ Lăng căm giận liếc mắt lườm hắn một cái, hừ một tiếng, xoay mặt nhìn về phía ngoài cửa sổ, không quên ngẫu nhiên xuyên thấu qua cửa sổ xe tự mình thưởng thức bộ trang phục đang mặc một cách đắc ý.

 

Long Triệt thản nhiên tự nhiên mà điều khiển phương hướng, tuấn nhan một mảnh bình tĩnh cùng thong dong, con ngươi đen sáng quắc, không biết đang đăm chiêu suy nghĩ cái gì.

 

End chương 9

Advertisements

Một phản hồi to “Triền miên không ngớt chương 9”

  1. Bijou Tháng Mười Hai 30, 2011 lúc 10:46 sáng #

    thanks nàng

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: