Hoàng hậu trẫm hãm ngươi về nhà ăn chương 235 ~ 236

25 Oct

Edit: Kimio

 

Chương 235: Mặt tựa hoa đào

 

 

Vừa bước vào Phượng Nghi Cung, Ế Vân liền hé ra khuôn mặt khóc tang chạy đến.

 

Sắc mặt nàng có chút tái nhợt.

 

“Nương nương, rốt cục ngài đã trở lại.”

 

Nàng nhưng là kinh hồn táng đảm một ngày.

 

Lo lắng Hoàng Thượng tìm đến nương nương, lo lắng Thái Hậu tuyên triệu, lo lắng các nương nương khác tìm đến tra, lại lo lắng nương nương nhà mình bên ngoài xảy ra chuyện.

 

Cũng may, hôm nay bình an vô sự vượt qua.

 

Cả Hoàng Thượng và Thái Hậu nương nương, đều không có một ai bước vào Phượng Nghi Cung.

 

Bằng không, nàng dẫu có chín cái mệnh cũng không đủ dùng.

 

Ra cung cái gì, rất nguy hiểm rất khủng bố.

 

Lần sau vô luận nói như thế nào, cũng không thể lại tiếp tục làm cho nương nương chạy ra đi.

 

Ế vân âm thầm hạ quyết tâm.

 

Tô Tiểu Tiểu trước làm cho Tố Vân đi nghỉ ngơi, rồi sau đó lại trấn an Ế Vân một phen.

 

“Hôm nay không phát sinh sự tình gì đúng không? Bệ hạ có tới sao? Thái Hậu thì sao? Các phi tần khác thì sao?”

 

Ế vân lắc lắc đầu.

 

“Bẩm nương nương, hôm nay cũng không có đại sự gì phát sinh, bệ hạ, Thái Hậu cùng các nương nương khác cũng không có tới quá. Chính là …”

 

Nói đến đây, hai mắt Ế Vân nước mắt lưng tròng nhìn Tô Tiểu Tiểu.

 

“Nương nương, ngài rốt cuộc đừng ra cung. Hôm nay đã làm ta sợ muốn chết, ta cỡ nào sợ hãi bệ hạ hoặc là những người khác đến Phượng Nghi Cung. Ô ô, nương nương, ngài lần sau thật sự không cần lại đi ra đi.”

 

Tô Tiểu Tiểu cũng không có tỏ thái độ, chính là lại trấn an Ế Vân một phen.

 

Ế Vân thế này mới trở về nghỉ tạm.

 

Trong điện, nhất thời cũng chỉ còn lại một mình Tô Tiểu Tiểu.

 

Tô Tiểu Tiểu nhìn chung quanh trang sức phiền phức, trong lòng không khỏi càng nhớ đến cửa hàng của mình.

 

Còn có A Bạch.

 

Nhớ tới A Bạch, Tô Tiểu Tiểu trong lòng một trận ngọt ngào.

 

Của nàng tay trái nhẹ nhàng khoát lên mu bàn tay phải.

 

Hôm nay A Bạch cầm tay phải của nàng. (vịt: Nghi mấy ngày nữa chị sẽ không rửa tay mất)

 

Cái loại cảm giác ấm áp này.

 

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy chính mình khó có thể quên.

 

Nàng tùy ý thay đổi một thân xiêm y đơn giản, đi đến trước gương trang điểm, phát hiện búi tóc mình có chút hỗn độn, chắc là vừa nãy thay quần áo làm rối.

 

Bên trong gương phản chiếu bóng hình Tô Tiểu Tiểu, hai tròng mắt hàm thu thủy, hai má đỏ ửng, mặt như hoa đào.

 

Tô Tiểu Tiểu nhìn, chỉ cảm thấy bộ dáng bản thân mình tối nay tựa hồ so với thường ngày thêm diễm lệ vài phần.

 

Nàng bỗng nhiên nở nụ cười.

 

Bỗng dưng, ánh mắt của nàng rơi xuống búi tóc đang cài linh lung bảo ngọc trâm.

 

Chương 236: Bữa tiệc đêm Trung thu

 

Ánh mắt của nàng thêm vài phần nhu tình.

 

Nàng bắt ngọc trâm, nhẹ nhàng mà nắm ở trong tay.

 

Ngọc trâm có chút lạnh lẽo, bất quá tay Tô Tiểu Tiểu cũng là nóng hừng hực.

 

Chỉ chốc lát, ngọc trâm cũng biến ấm.

 

Tô Tiểu Tiểu mặt mày mỉm cười.

 

Nhớ tới không lâu, A Bạch tới gần như thế, rồi sau đó vẻ mặt nhu tình đem căn linh lung bảo ngọc trâm này cắm ở trên búi tóc, cuối cùng còn thấp giọng nói câu.

 

“Ngọc trâm xứng mỹ nhân.”

 

Tô Tiểu Tiểu vừa nghĩ tới, tâm hoa nộ phóng.

 

Lời tâm tình, nàng cũng không phải chưa từng nghe qua, nhưng có thể nói êm tai như thế, trước mắt Tô Tiểu Tiểu mới chỉ gặp được duy nhất A Bạch một người.

 

Kỳ thật, Tô Tiểu Tiểu để ý cũng chỉ có A Bạch.

 

Chỉ có là người mà mình để ý, tự nhiên là so với người mà mình không thèm để ý nói ra càng thêm êm tai gấp vạn lần.

 

Tô Tiểu Tiểu nắm ngọc trâm, ngóng nhìn ánh trăng bên ngoài.

 

Ánh trăng thực tròn, bóng đêm như nước.

 

Đất trời một mảnh tĩnh lặng.

 

Lòng Tô Tiểu Tiểu cũng thực tĩnh.

 

Khóe môi của nàng gợn lên một chút tươi cười.

 

Lúc trước, nàng thường oán giận ông trời không công bằng, làm cho nàng xuyên qua thành một hoàng hậu không được sủng, sau đó lại gặp được một tên hoàng đế ngựa đực, rồi không rõ biết bao nhiêu phi tử chỉ biết ngươi lừa ta gạt.

 

Hiện tại.

 

Nàng không bao giờ nữa oán giận.

 

Nhân sinh rất dài, dù sao cũng có những thời điểm ta gặp được những chuyện mà mình không hài lòng.

 

Chính là không hài lòng qua đi, đó là hoa mỹ thải hồng. (vịt: như kiểu là mây mù qua đi, bầu trời lại sáng ý. Ở đây hình như là tia sáng rực rỡ kiểu như ánh mặt trời thì phải. Mình không biết dùng từ gì cho hay nên để nguyên. Tình yêu nào biết thì giúp mình với nhé. Chân thành cảm ơn)

 

Mà nay, A Bạch chính là thải hồng mà nàng đang chờ đợi.

 

************** ngàn năm chờ một hồi đường ranh giới **************

 

Rất nhanh đã đến Trung thu.

 

Tô Tiểu Tiểu dù có trông chờ ngàn lần, vạn lần thì cũng phải là sau Trung thu ba ngày.

 

Vì thế, ở trong cung khi mà mọi người vì bữa tiệc đêm trung ồn áo huyên náo, chỉ có một mình Tô Tiểu Tiểu thực nhàn nhã ngồi đếm xem ở ngoài Phượng Nghi Cung có bao nhiêu cây. (vịt: ngồi nhặt lá, chân đá ống bơ =)))

 

“Ai nha, nương nương, ngài nhanh đi thay quần áo đi.”

 

Tố Vân thấy Tô Tiểu Tiểu nhàn nhã như vậy, nhíu mày, vội vàng thúc giục.

 

Tô Tiểu Tiểu lắc đầu.

 

“Ta cảm thấy như vậy rất tốt, không cần thiết phải đổi lại quần áo gì cả.”

 

Tố Vân nói: “Nương nương, hàng năm bữa tiệc đêm Trung thu, mỗi người đều cần trang phục tham dự nha. Huống chi, nương nương ngài là người đứng đầu lục cung đâu?”

 

Tô Tiểu Tiểu buông tiếng thở dài.

 

Ế vân cũng khuyên giải nói: “Đúng vậy, đúng vậy. Nương nương, nếu ngài không xuất hiện, hoàng đế bệ hạ cùng Thái Hậu nương nương tất nhiên sẽ mất hứng.”

 

Ai.

 

Tô Tiểu Tiểu buông tiếng thở dài.

 

Nàng ghét nhất phải tham dự yến hội.

 

Phải đối mặt nhiều người nàng không thích như vậy.

 

Tô Tiểu Tiểu thực phiền não.

 

Tô Tiểu Tiểu thực không nghĩ đi tham gia cái quỷ gì tiệc tối Trung thu.

 

Sau đó nhìn một đống lớn nữ nhân hết trái lại phải, mang theo mặt nạ nịnh hót ngựa đực hoàng đế!

 

Nhưng là, Tố Vân Ế Vân nói cũng đúng.

 

Mặc dù nàng xác thực không muốn đi.

 

Nhưng là, thân thể của nàng hiện nay vẫn là hoàng hậu.

 

Là người đứng đầu lục cung.

 

Nếu nàng không xuất hiện, khẳng định sẽ trở thành đầu đề câu chuyện cho người khác lưu lại.

 

Đến lúc đó, nàng càng khó có thể ra cung.

 

Tô Tiểu Tiểu thở dài.

 

“Được rồi. Tố Vân, ngươi cho ta chọn một bộ quần áo không nhiều trang sức như vậy đi. Đừng đem ta trở thành giống như bông hoa, con bướm.”

 

Tố Vân vừa nghe, thế này mới thở ra một hơi.

 

Nàng chỉ sợ tính tình nương nương lại bắt đầu nháo, nếu là nương nương không xuất hiện tại bữa tiệc, các nàng chắc chắn bị mắng .

 

Ế Vân thấy khuyên giải thành công, cũng vội vàng đi làm chuyện của mình.

 

Tố Vân chọn một bộ cung trang màu hồng sậm, trên có thêu hình phượng hoàng tung cánh.

 

Tô Tiểu Tiểu vừa thấy, vừa định nhíu mi.

 

Tố Vân đã nói nói: “Nương nương, ngài là hoàng hậu, hôm nay tham dự tiệc tối, phải mặc xiêm y này.”

 

Tô Tiểu Tiểu thế này mới không nói gì.

 

Sau khi Tố Vân giúp Tô Tiểu Tiểu mặc vào cung trang, cười nói: “Nương nương, đã nhiều ngày trở nên xinh đẹp hơn. Mặc vào bộ trang phục này, càng thêm tuyệt mỹ. Hôm nay, nương nương ngài chắc chắn kinh diễm toàn trường.”

 

Tô Tiểu Tiểu không nghĩ như vậy.

 

Có Thái Hậu đẹp đến không nói lên lời, còn có Thục phi diễm lệ, Hoàng quý phi đoan trang tao nhã, Vân Chiêu nghi xinh đẹp hơn người, Vân Quý nhân thanh lệ uyển chuyển, hàm xúc, dù nàng có đẹp mặt như thế nào, cũng khó có thể so sánh với các nàng.

 

Hậu cung này, tối không thiếu đó là nữ tử xinh đẹp tuổi trẻ.

 

Các nàng vì quân vương vui mà vui, vì quân vương buồn mà buồn theo.

 

Mà Tô Tiểu Tiểu nàng không muốn lâm vào.

 

Chỉ nguyện ý vì người mà mình để ý vui mà vui, buồn mà buồn.

 

Hoàng đế như thế nào, nàng một chút cũng không để ý.

 

Tố Vân bắt đầu vì Tô Tiểu Tiểu trang điểm.

 

Nàng vãn phi phượng tường loan kế (vịt: không biết nó là gì nha), rồi sau đó chọn mấy chiếc trâm có vẻ ngoài rực rỡ, đang muốn hướng lên búi tóc Tô Tiểu Tiểu cài vào.

11 phản hồi to “Hoàng hậu trẫm hãm ngươi về nhà ăn chương 235 ~ 236”

  1. Tuyết Tử Vân Tháng Mười 25, 2011 lúc 3:29 chiều #

    temmmmmmmmmmmmmmmm ahhhhhhh :X:X:X tình cờ vô hóng ko ngờ lại có thể được tem :)) * tung hoa * thanks nàng ah tr hay lắm

  2. makioa Tháng Mười 25, 2011 lúc 4:58 chiều #

    phong bi““`: truyen cang` ngay` cang` hay!!

  3. Mustac Tháng Mười 25, 2011 lúc 5:39 chiều #

    Hachac ta mong toi mang ghe tuong vva dj nhug k bjk bao lau,tkssssss nang

  4. Van miumiu Tháng Mười 25, 2011 lúc 7:19 chiều #

    Cam on ban rat nhieu, da~ rat ban ma con edit truyen cho moi nguoi doc.

  5. mac truc giai Tháng Mười 25, 2011 lúc 8:33 chiều #

    thanks nàng!

  6. ntc Tháng Mười 25, 2011 lúc 9:59 chiều #

    thank nag

  7. Phiên Phiên Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 5:58 chiều #

    *lết vào* hức hức, bh mới đc ôm êm lap TT^TT. nhớ tỷ quớ *hun chùn chụt*

  8. Phiên Phiên Tháng Mười Một 1, 2011 lúc 5:59 chiều #

    aaaaaaaaa, mới đổi tên mà đã bị xét duyệt oy >”< *tự kỉ ~ ing*

    • kimioacha Tháng Mười Một 2, 2011 lúc 7:30 chiều #

      Bỏ xét duyệt cho nàng rồi nha. Mời vào nhà ta dòm ngó nhé! Nhà ta ko có nước chè, chỉ có nước khoáng thiên nhiên trong suốt (nước lọc á) thôi

  9. thomatdo Tháng Mười Một 2, 2011 lúc 9:18 sáng #

    Đã đọc đôi lời nhắn gửi :”> Tks nàng hí hí. Thời gian này ta bận nhưng ngày nào cũng sẽ lết vào hóng truyện của nàng hehee

    • kimioacha Tháng Mười Một 2, 2011 lúc 7:27 chiều #

      Đã đăng 2 chương tặng nàng rồi nhé! Cả ngày hôm nay ta đi làm. Vừa mới về. Ăn cơm xong là post ngay đó. Hêh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: