HHTHNVNA – 271 ~ 272

2 Jan

Edit: thomatdo

 

Chương 271: Lãnh cung lạnh quá

Bởi vì nàng còn ở trong nội đường yên tĩnh chép phạt kinh thư, hai tai không thể nghe thấy chuyện ngoài cửa sổ.

Hậu cung một đám nữ nhân được sủng ái mỗi người đều có mục đích riêng phải đạt được.

Mà hai thị nữ bên người Đoan Mộc Lang Hoàn, sau khi biết được tin tức này, sợ tới mức hoa dung thất sắc.

Ngay từ đầu các nàng còn tưởng rằng tin tức này là giả.

Hoàng hậu nương nương của các nàng rõ ràng đang ở trong phòng nghiên cứu đồ này nọ nha, làm sao có thể không có lí do mà bị tống vào lãnh cung đây?

Chẳng lẽ hoàng đế bệ hạ ngủ mơ ở trong mộng cùng nương nương cãi nhau?

Hay là nói nương nương đi ra ngoài cùng bệ hạ đánh nhau?

Nhưng là, đến tận khi tâm phúc bên người hoàng đế tới nói cần Tố Vân cùng Ế Vân thu thập quần áo tầm thường đến lãnh cung thì các nàng mới tin đây là sự thật.

 

Một cái sự thật không thể sự thật hơn được nữa.

Tố Vân đút trộm ít bạc cho tâm phúc được sủng ái của Thượng Quan Mặc.

“Công công, ngài có biết vì sao Hoàng hậu nương nương không có lý do mà bị tống vào lãnh cung không?”

Tâm phúc của hoàng đế thoải mái nhận lấy bạc.

“Tố Vân cô nương, ta cũng không biết. Chỉ là đột nhiên bệ hạ cứ như vậy hạ chỉ. Hơn nữa bệ hạ còn không cho phép bất kỳ kẻ nào hỏi lý do hoàng hậu bị tống vào lãnh cung, nếu không đối xử như nhau.”

Tâm phúc của Hoàng đế giảm thấp thanh âm, lén lút nói: “Tố Vân cô nương, là chỗ quen biết, ta mới nói nha. Hiện tại đừng nói các ngươi, ngay cả Thái hậu nương nương cũng không biết đến tột cùng là vì cái gì mà Hoàng hậu bị tống vào lãnh cung. Trong cung biết được, ngoại trừ bệ hạ ra, cũng chỉ có chính Hoàng hậu nương nương biết. Cho nên, các ngươi cũng đừng hỏi nhiều. Mau đi thu thập xiêm y, đi lãnh cung bồi Hoàng hậu nương nương đi.”

Dừng một chút, hắn còn nói thêm: “Kỳ thật, sự tình cũng không phải là không thể xoay chuyển được. Chờ sau khi Hoàng đế bệ hạ hết giận, các ngươi khuyên nhủ Hoàng hậu nương nương, làm cho nàng van cầu bệ hạ, như vậy, Hoàng hậu nương nương lại có thể trở về Phượng Nghi cung.”

Tố Vân cùng Ế Vân vội vàng tạ ơn.

Rồi sau đó, hai người dùng tốc độ nhanh nhất thu thập xong quần áo, sau đó chạy về phía lãnh cung.

*************lãnh cung lạnh quá đường ranh giới**************

Lãnh cung.

Tên như ý nghĩa, cung điện để dành cho những người bị vắng vẻ lạnh lẽo ở.

Tô Tiểu Tiểu sau khi bước vào lãnh cung, liền cảm thấy chung quanh râm mát râm mát.

Lạnh đến không thể tưởng tượng nổi.

 

Chương 272: Trời cùng đất khác biệt

 

Tô Tiểu Tiểu hắt hơi một cái.

Chung quanh tối đen.

Ngay cả một ngọn nến cũng không có.

Bỗng nhiên, chỉ nghe tiếng xèo xèo, Tô Tiểu Tiểu cúi đầu nhìn xuống.

Không ngờ là một con chuột lớn, không coi ai ra gì lại dám trèo (bò) qua giầy của nàng mà đi.

Tô Tiểu Tiểu cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn lên, cách đó không xa, thậm chí còn có giăng mạng nhện, bên trên còn có một con nhện đen thật lớn.

Tô Tiểu Tiểu từ nhỏ chỉ sợ mấy thứ này.

Thời gian nàng ở hiện đại đã sợ, ở trong hoàn cảnh này, lại càng sợ hãi.

Thân mình nàng run run, liền tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống.

Nàng cười cười tự giễu mình.

Người ta xuyên qua nàng cũng xuyên qua.

Người ta được đến phong quang vô hạn, mà nàng thì lại là được đến như thế chán nản.

Người ta bên trái có thâm tình hoàng đế bên phải lại có một tuấn mỹ Vương gia.

Mà nàng…

Bên trái có một con chuột lớn bên phải lại một con nhện đen. (vịt: đọc đoạn trên đang thấy bi ai cho nàng TT. Đọc câu này chỉ muốn cười bò ra)

Đây quả thực chính là trời cùng đất khác biệt.

Người ta là nữ chủ thì Vương gia ngàn theo trăm thuận.

Người ta là nữ chủ thì gặp hoàng đế thâm tình lại chân thành, vì nàng mà phế bỏ lục cung, chỉ cưng chiều một người.

Mà hoàng đế của nàng lạm tình hoa tâm lợn giống tàn nhẫn, vì nàng….

A, chưa từng vì nàng mà làm chuyện gì.

Nhiều nhất chính là đem nàng tống vào lãnh cung mà thôi.

Thực buồn cười.

Không, buồn cười nhất chính là.

Chàng trai nàng nhất kiến chung tình (cái này chắc ai cũng hiểu), hôm nay không có lý do mà sai hẹn.

Khiến cho nàng ở trong mưa ngâm mấy canh giờ.

Có lẽ, A Bạch thật sự có chuyện khẩn cấp gì.

Nhưng là, hắn tốt xấu gì cũng nên cho người đến nói với nàng một câu đi.

Nhưng là, kết quả là không có.

Này có phải hay không chứng tỏ rằng, nàng đem hắn đặt ở trong lòng, còn hắn thì không có.

Tô Tiểu Tiểu kỳ thật cũng không giận A Bạch không tới ước hội, điều làm cho nàng tức giận chính là do chính mình cảm thấy được nàng đã quá mức đem A Bạch đặt ở trong lòng.

Bỗng nhiên, Tô Tiểu Tiểu hắt hơi một cái

Nàng cảm thấy được nơi này dường như càng ngày càng lạnh.

Lạnh đến không thể tưởng tượng nổi.

Lạnh đến mức làm cho nàng đầu óc choáng váng.

Đúng vào lúc đó, Tô Tiểu Tiểu thấy trước mắt bỗng nhiên có chút ánh sáng, nhất thời chiếu sáng cung điện tối đen mà lạnh như băng này.

Là một chiếc đèn cung đình sáng ngời.

Tô Tiểu Tiểu theo đèn nhìn lên trên.

Là Tố Vân cùng Ế Vân.

Trong mắt hai người đều là hàm chứa nước mắt.

 

=================================================

5 phản hồi to “HHTHNVNA – 271 ~ 272”

  1. fanhnguyen Tháng Một 2, 2012 lúc 10:11 sáng #

    tem nhe…thks!!! truyện càng ngày càng hay

  2. quylun Tháng Một 2, 2012 lúc 12:06 chiều #

    thanks!

  3. Van miumiu Tháng Một 2, 2012 lúc 9:51 chiều #

    Toi nghiep qua

  4. thoxitin Tháng Ba 16, 2012 lúc 10:30 sáng #

    Ui.chừng nào chị mới thương anh????

  5. mercuryathena Tháng Năm 22, 2012 lúc 7:48 chiều #

    Vịt, ta giống nàng =)) đọc câu “Bên trái có một con chuột lớn bên phải lại một con nhện đen” ta nghĩ ngay tới thơ của Tiểu Yến Tử =)) đọc câu này thì tâm trạng đau thương cho Tô tỷ của ta rơi thẳng xuống đáy hồ luôn =)) khỏi cần tìm, khỏi cần vớt =))

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: