HHTHNVNA 547 ~ 548

13 Th4

đền bù các nàng đây, cố gắng tiếp nào

Chương 547: Thật hận sao gặp nhau quá muộn

(Nguyên văn: Tương kiến hận vãn)

Tô Bạch công tử cũng nghe được.

Hắn cười khổ một tiếng.

“Mạc Ngôn, mệnh nàng cũng khổ lắm. Khi còn nhỏ nàng từng bị phụ thân của mình. . . . . .”

Tô Bạch có chút vẫn muốn nói tiếp, nhưng ánh mắt thì cực kì giằng co, không đồng ý.

Tô Tiểu Tiểu đã nhìn ra, nàng cuống quít xua tay nói: “Ta hiểu được, ngươi có thể không cần phải nói ra.”

Tô Bạch buông tiếng thở dài.

“Sau đó ta nhặt được nàng ở đầu đường, ban đầu nàng cái gì cũng không chịu nói, ta bèn gọi nàng là Mạc Ngôn. Nàng cũng bởi vì chuyện của phụ thân mình, không hề bằng lòng tiếp xúc với bất kì nam tử nào, chẳng qua sau đó tựa hồ không biết nàng làm sao mà gặp được Huyền Thanh vương gia. Sau khi trở về, liền giống như thay hình đổi dạng vậy, cũng không còn sợ nam tử nữa.”

Dừng lại một chút, Tô Bạch nhìn Tô Tiểu Tiểu xem xét.

“Chính là từ sau khi Huyền Thanh vương gia đón dâu trước đó vài ngày, nàng liền trở thành như giờ vậy.”

Tô Tiểu Tiểu cảm khái một phen.

Thì ra, cô nương này biến thành như vậy, cũng có lỗi của nàng. . . . . .

Tô Bạch cười cười, “Vương phi chớ để ở trong lòng, qua mấy ngày, chờ Mạc Ngôn nghĩ thông suốt, tự nhiên sẽ không có việc gì.”

Tô Tiểu Tiểu cũng cười cười, nàng tự nhiên cũng chẳng biết nói gì thì tốt.

Dù sao nàng cũng chưa từng tính toán phải đặt ở trong lòng.

Nếu mỗi một người thích phu quân của nàng, nàng đều phải một mực đem đặt ở trong lòng. . . . . .

Vậy thì trái tim nàng há chẳng phải biến thành Địch Bái đại lâu rồi sao. . . . . .

Thấy sắc mặt Tô Tiểu Tiểu không có gì không ổn, Tô Bạch công tử liền chuyển đề tài.

Hai người liền cùng thảo luận đông cung đồ hồi lâu.

Này không thảo luận thì thôi, hễ thảo luận, Tô Bạch công tử cùng Tô Tiểu Tiểu liền cảm thấy thật hận sao gặp nhau quá muộn vậy nha.

Điều này chứng tỏ chính là tri kỷ, tri kỷ thôi! ! !

Thật quá khó khăn a.

Vậy mà có thể gặp được một tri kỉ có sự giải thích y chang với bản thân trên phương diện đông cung đồ.

Tô Bạch công tử tán gẫu thật sự cao hứng, đến tận khi trời sắp tối, hắn mới nói với Tô Tiểu Tiểu: “Nếu về sau vương phi không chê, có thể đến chỗ này của ta, cùng ta bàn luận một phen.”

Tô Tiểu Tiểu cười dài, “Đương nhiên là không chê.”

Tô Bạch công tử sau khi tiễn Tô Tiểu Tiểu rời khỏi, còn đưa tặng nàng mấy bức tranh.

Hắn lặng lẽ nói: “Cái này trong thành không bán đâu.”

Tô Tiểu Tiểu cười hắc hắc.

“Cám ơn nha.”

Hắc hắc, nàng phải đi về cùng Thanh xem xét cẩn thận mấy bức đông cung đồ mới này mới được. . . . . .

            Chương 548: Tươi cười có chút lãnh đạm

Khi Tô Tiểu Tiểu trở lại vương phủ, đã rất khuya rồi.

Bởi vì đã tối rồi Tô Tiểu Tiểu liền nhìn không rõ lắm con đường chung quanh, hơn nữa Phỉ Nhi cũng không ở bên nàng, làm cho nàng va va chạm chạm mà lạc đường rất nhiều lần, cuối cùng vẫn may mà gặp được một bác gái tốt bụng, nàng mới an toàn về tới trong vương phủ.

Sau khi vào vương phủ, Tô Tiểu Tiểu đi thẳng về phòng, đem đồ vật Tô Bạch công tử đưa cho nàng liền trải ra.

Ngô, đồ vật loại này nha, có thể cùng phu quân chia xẻ, nhưng mà không thể cho những người khác xem.

Bằng không, còn ra thể thống gì nữa.

Đặc biệt không thể để sư phụ của Thanh nhìn thấy.

Nếu không, khẳng định không biết hắn sẽ lại phát điên cái gì nữa.

Chờ Tô Tiểu Tiểu trải đông cung đồ ra xong, lúc chuẩn bị bước ra cửa phòng, liền nhìn thấy Thanh đang đứng trước cửa.

Hắn cười với nàng, tươi cười có chút lãnh đạm.

Tô Tiểu Tiểu với Thanh cùng giường mấy ngày, tự nhiên cảm giác được.

Nàng nháy mắt mấy cái, kéo kéo tay của Thượng Quan Thanh lấy lòng.

“Thanh, sao chàng lại đứng ở ngoài cửa vậy? Vào đi.”

Thượng Quan Thanh đạm mạc “Ân”  một tiếng.

Sau khi tiến vào, Thượng Quan Thanh cứ nhìn nàng.

Tô Tiểu Tiểu gãi gãi đầu, “Được rồi, hôm nay là ta không nên, là ta không nên muộn như vậy mới trở về.”

Thượng Quan Thanh trầm thấp nói một câu.

“Ta còn chưa dùng cơm.”

Tô Tiểu Tiểu ngẩn người, sau đó nghiêng thân trước ôm lấy thắt lưng của Thượng Quan Thanh.

Ai.

Tên ngốc này, luôn kiên trì như vậy.

Nàng không trở về sớm như vậy, liền sẽ không chịu ăn cơm trước sao?

Nếu bị đói thì làm sao bây giờ?

Tô Tiểu Tiểu nói: “Thanh, đêm nay lúc ta trở về, đã bị lạc đường, vốn có thể trở về trước lúc cơm chiều a.”

Thượng Quan Thanh “Ân”  một tiếng, chỉ có điều âm thanh này vẫn hơi soi xét một chút.

Rất rõ ràng là đang hỏi nàng sau đó thì sao.

Tô Tiểu Tiểu ôm chặt thắt lưng Thượng Quan Thanh.

“Sau đó liền bị lạc đường thôi. Sau lại gặp được một bác gái tốt bụng, ta mới tìm trở về vương phủ được.”

Dừng một chút, Tô Tiểu Tiểu nhớ lại tình huống gặp phải sáng nay.

Nàng cười dài.

“Thanh, thanh danh của chàng thật tốt. Sáng nay ta vừa ra khỏi cửa, tất cả mọi người đều tặng đồ cho ta. Ai, bây giờ tất cả mọi người ở Bình Thành đều biết ta là Huyền Thanh Vương phi , về sau muốn làm chuyện xấu gì cũng không được rồi.”

Advertisements

Một phản hồi to “HHTHNVNA 547 ~ 548”

  1. Yvonne S Nguyen Tháng Tư 13, 2013 lúc 4:29 chiều #

    Thanh ca dễ thương quá a

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: