Nam gian nữ tặc Chương 1.2

18 Th5

oa oa oa sau một tuần trốn việc vì lo mấy vấn đề của lớp rồi chuyện cá nhân, ta đã trở lại với cả nhà đây 😀 Tỷ kimio đã chạy được 2 chương dài ngoằng của Triền miên không ngớt r kìa, ôi phục tỷ quá đi. Kẹo xấu hổ quá :”> thui quyết tâm tối nay cũng ngồi edit chương 35 TMKN cho cả nhà o-) Bây giờ đền bù cho cả nhà trước bằng bộ cổ đại đã nhé cả nhà :* cả nhà vào đọc truyện nào

Chương 1.2:

Chỉ thấy một đôi chân nhỏ quấn hoa sen thêu hình chim phượng chậm rãi bước xuống mặt đất, a hoàn đi theo khẽ vén rèm kiệu, thân thủ đỡ lấy một đôi tay mảnh nộn như không có xương, mọi người được một trận hút không khí, hận không thể tự bản thân được cầm lấy đôi tay nhỏ tinh tế ngọc ngà kia, người trong kiệu rốt cục phong tình vạn chủng đứng thẳng trên đất, trên người mặc tử la sam (sam y dệt mảnh màu tím), bên dưới là sương váy ngọc bích, cài hoa cài đầu khảm phỉ thúy, một chiếc sa bào xinh đẹp bao bọc lấy thân thể mềm mại lả lướt gợi cảm của nàng, một đôi mắt đẹp nhìn thẳng vào nội đường, rốt cục cất bước đi về phía mọi người.

Mọi người, không, các nam nhân đáy mắt phút chốc lóe dục hỏa, các nữ nhân thì lại là một lòng đố kị thiêu đốt.

Nàng ánh mắt mê hoặc mà nhìn chăm chú chung quanh mọi người, cố ý vô tình mà ở trên người chú rể nhìn càng nhiều hơn, thấy sắc mặt hắn trắng bệch, vừa lòng mà cười duyên một tiếng lại chuyển hướng các vị đại thần, ánh mắt tới đâu đều là liên tục hút không khí, đôi mắt đẹp đảo mắt tới ba vị hoàng tử, chỉ thấy Đại hoàng tử không hề giấu diếm hứng thú, Nhị hoàng tử lễ phép mỉm cười mà chống đỡ, chậc chậc chậc, này còn Tam hoàng tử lại là nước miếng sắp rớt xuống đầy đất , nàng nhẹ nhíu, thầm nghĩ hắn quả nhiên là người lớn mật háo sắc nhất trong triều.

Nàng cúi thấp bước đến, cung kính uyển chuyển hành lễ với ba vị hoàng tử.

“Tùng nhi, con sao lại đến đây?” Liễu Trung Hiền kinh ngạc nhìn vào nữ nhi.

Khuôn mặt xinh đẹp tươi cười quyến rũ.”Cha, nữ nhi là tới nói lời chúc mừng với bạn cũ, không tiện sao?” Mày nhăn lại, làm cho người ta cảm thấy ủy khuất, rất không đành lòng, ánh mắt có chút khiển trách mà nhìn vào Liễu Trung Hiền.

“Không phải không tiện, chỉ là không ngờ rằng con sẽ đến?”

“Cha gạt nữ nhi, là sợ nữ nhi thương tâm sao?” Nàng chuyển hướng chú rể, vẻ mặt lại chuyển thành bi ai thê lương.

Chú rể ngực cứng lại, tay nắm chặt hồng khăn thêu màu lập tức liền buông, khăn màu rơi xuống mặt đất, chú rể lại hồn nhiên bất giác, mà tân nương đã thật tức giận đến phát run.

“Như Phong. . . . .” (đoạn này kẹo k hiểu lắm, rõ ràng chị ý tên Như Tùng mà, nhưng cv lại ghi là Như Phong) Chú rể hô nhỏ, sắp sửa ở trước mặt mọi người chạy về phía giai nhân, lại vẫn là bị tân nương bên cạnh kéo lại.

“Dĩ Tự, chúc mừng ngươi tìm được lương duyên a, ta là tới chúc mừng cho ngươi nha.” Nói xong lời chúc mừng, vẻ mặt cũng vô cùng không cam lòng.

Mỗi người nhìn lên liền biết mỹ nhân đau lòng vì mất người yêu, nhưng sau một trận thương xót, đến quá nửa là vui sướng khi người gặp họa. Vừa đúng lúc giai nhân thất tình, có rất nhiều người chen lấn muốn bổ khuyết vào ghế trống này, an ủi tâm linh bị thương của nàng.

Lí Dĩ Tự lại hối hận không thôi. Hắn nên chờ một chút a, không nên giận dỗi qua loa mà đồng ý hôn sự, hiện giờ sai lầm mà đánh mất giai nhân, nhìn tân nương hiện giờ đang nắm chặt tay không buông, làm thế nào cũng không cách nào bỏ ra được, hắn hận a!

“Nếu đã nói chúc mừng, ta cũng không quấy rầy các người bái đường nữa, cha, chúng ta một bên ngồi xem lễ đi.” Nói xong Liễu Như Tùng liền lôi kéo phụ thân quay về ghế ngồi, một đôi mắt đẹp từ đau thương chuyển thành hứng thú, lại quét ra bốn phía, ánh mắt bỗng nhiên cùng nhị hoàng tử Diêu Thường Diễm gặp nhau, hai người ngẩn ra, hắn đầu tiên là nhíu mi lộ ra vẻ không hờn giận, đôi mắt đẹp hình trái hạnh không khỏi khép hờ.

Hắn xem thấu ý đồ nàng tới hôm nay, không tán thành sao?

Nghĩ cũng phải, lấy khí tiết đức độ của Nhị hoàng tử, chắc hẳn đối với tâm cơ nữ nhi gia này của nàng cảm thấy rất không chấp nhận được đi?

Nàng khẽ cười một tiếng, hồi đáp hắn một cái tươi cười lộ ra lúm đồng tiền, đối mặt với khiêu khích như vậy, hắn chỉ là khiêu mi, hờ hững mà chống đỡ.

Chắc là khinh thường đi, nàng căm tức trong lòng, cảm xúc phức tạp từ từ chuyển thành nồng đậm.

Mắt đẹp quay lại đôi tân nhân, nhìn thấy chú rể lưng cứng ngắc, thực hiện ba bái lễ này quả thực tựa như thống khổ, nàng lúc này mới lộ ra một nụ cười kiêu ngạo, lại liếc sang Nhị hoàng tử, chỉ thấy hắn tuấn nhan khẽ nhíu, thần sắc trang nghiêm trầm mặc.

Nàng hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt mang vẻ trào phúng mà đem ánh mắt quay lại.

“Tùng nhi, chơi đùa đã đủ chưa? Cũng đừng làm cho Nhị hoàng tử khó coi quá.” Liễu Trung Hiền nhìn thấy ánh lửa giữa ánh mắt hai người, vội vàng nói lời khuyên can, tốt xấu gì bà mối kiêm người chủ hôn của tiệc cưới này đều là Nhị hoàng tử, lại bị Tùng nhi nháo một trận, chẳng phải đã đánh mất mặt mũi của Nhị hoàng tử sao?

Hiện giờ trong triều tình thế không rõ, nàng cũng không nên thông minh một đời hồ đồ nhất thời, nhất thời vì chơi vui mà  lại đắc tội  Nhị hoàng tử.

“Đã biết, cha, vậy con liền trở về, chuyện gì cũng chưa làm.” Đôi tân nhân đang thực hiện lễ phu thê giao bái, nàng lại thướt tha đứng dậy, ánh mắt mọi người lập tức bay đến trên người nàng, chú rể lại thất hồn lạc phách mà quên mất khom người giao bái, chỉ là thẳng tăm tắp nhìn chằm chằm vào thân ảnh rời đi, chỉ thiếu chưa có vứt bỏ tân nương, đuổi theo kéo lấy góc áo của nàng, cầu xin nàng đừng đi.

Bộ dáng này mỗi người đều xem ở trong mắt, cười thầm ở trong lòng, tiệc cưới này sợ là công dã tràng rồi, nếu sau khi kết hôn đôi tân nhân này thật có thể vợ chồng hòa hợp, bạch đầu giai lão, mới thật thật thật là có quỷ!

Vì thế một hồi hôn lễ vớ vẩn đến cực điểm, liền ở trước cái nhìn của mọi người mà diễn, Nghiêm đại nhân tức giận, Đại hoàng tử cười lạnh, Nhị hoàng tử trầm mặt, Tam hoàng tử thì lại một phen nước miếng ướt át, dưới đủ loại tình huống chồng chất khác nhau mà hoàn thành kết thúc.

*******************************************************************

Trên điện Kim Loan

“Các con đều biết vì sao phụ hoàng gần đây ưu sầu chứ?” Hoàng Thượng bình tĩnh hỏi ba vị nhi tử yêu quý phía dưới long vị, tuổi tác của hắn còn chưa đến năm mươi, khí lực trong trẻo, cường tráng, giọng nói rõ ràng, ngân vang.

“Phụ hoàng, nhi thần biết, ngài phiền não vì chuyện thổ phỉ ở khu Kính, đúng hay không?” Tam hoàng tử híp mắt lại mà đắc ý nói. Hắn sớm đã hỏi thăm mẫu phi rõ ràng việc lo lắng của phụ hoàng ngày gần đây, nên mới có thể học thuộc đáp án từ lâu chỉ chờ phụ hoàng hỏi.

“Ân, khó được Tam hoàng nhi quan tâm chuyện quốc sự, cũng biết phụ hoàng vì sao mà lo lắng a.” Hoàng Thượng khen ngợi vuốt vuốt chòm râu.

“Quan tâm đến việc thiên hạ là nghĩa vụ cho đến cùng của nhi thần, vì phụ hoàng chia buồn giải phiền lại là tâm nguyện của nhi thần.” Hắn nói được mặt không đỏ khí không suyễn, nhìn Đại hoàng tử đôi mắt hiện lên màu sắc khinh bỉ, lại ngầm bực mình bỉ ổi không bằng người.

“Tam hoàng tử, con muốn giúp trẫm chia buồn giải phiền sao?” Hoàng Thượng chưa phát hiện sóng ngầm mãnh liệt giữa các hoàng tử, tiếp tục hỏi.

“Ách. . . . . . Dạ, thưa phụ vương.”

“Vậy con nói một chút xem, đối với bọn thổ phỉ Chướng Kính ngày càng phát triển lớn, nên làm thế nào cho phải?”

“Này thôi. . . . . . Còn không phải đơn giản sao, phái binh tiêu diệt bọn họ không phải được rồi sao?” Tam hoàng tử suy nghĩ một hồi, định liệu trước rồi nói.

“Tiêu diệt? Tam đệ, ngươi không thể không biết triều đình trước giờ đã phái binh tiêu diệt bốn lần, lại nhiều lần vô công mà phản, còn tổn hao không ít binh tướng, triều đình tổn thất khó có thể tính toán, ngươi vậy mà lại nói dễ dàng như vậy, ta thấy ngươi chỉ lo vui sướng nói nhảm mấy câu với phụ hoàng, còn chưa biết rõ ràng tình trạng lắm đâu.” Cơ hội vừa đến Đại hoàng tử Thường Thiên lập tức bỏ đá xuống giếng.

“Này. . . . . .” Tam hoàng tử lập tức mặt đỏ lên, không thể phản bác, chỉ có thể oán hận trừng mắt với huynh trưởng.

“Nếu Đại hoàng tử biết chỗ khó xử của triều đình, con có kế sách thần kỳ gì không?” Hoàng Thượng chuyển sang hỏi Đại hoàng tử.

“Nhi thần. . . . . . Cho rằng chiêu an (cầu hòa bình) có thể được.” Hắn miễn cưỡng nói. Trên thực tế, bọn thổ phỉ này cực kỳ ương ngạnh nhanh nhẹn dũng mãnh, nhiều lần đánh cho quan binh triều đình mặt xám mày tro, đại thần trong triều đều thúc thủ vô sách (bó tay không biện pháp), lúc này muốn hắn đưa ra sách lược đối phó, thật là đã khó càng thêm khó, chỉ đành miễn cưỡng thốt ra hai chữ chiêu an ứng đối trước.

“Chiêu an? Ân. . . . . . Nhị hoàng nhi, đến giờ con cũng không mở miệng, đối với việc chiêu an này, con thấy thế nào?” Hoàng Thượng rốt cục hỏi sang Nhị hoàng tử đang trầm mặc một bên.

Diêu Thường Diễm lúc này mới ngẩng đầu, biểu tình nghiêm túc.”Hồi bẩm phụ hoàng, bọn thổ phỉ Chướng Kính bành trướng cường hãn, khó có thể khống chế, dần dà trở thành cái gai trong mắt triều đình, nếu nghĩ muốn chiêu an chỉ sợ không dễ dàng, huống hồ triều đình nhiều lần phái binh tiêu diệt đều thất bại, bọn họ lại không sợ hãi, đối với triều đình căn bản không để ở trong mắt, làm sao có thể ngoan ngoãn tiếp nhận đầu hàng?”

“Ai, Nhị hoàng tử nói là đúng, này tiêu diệt cũng không được, chiêu cũng không được, đây cũng chính là nguyên nhân vì sao phụ vương lại phiền não như thế.” Hoàng Thượng thở dài.

Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử đã không có biện pháp lại nói không trúng điểm mấu chốt, chỉ có thể vuốt mũi bĩu môi.

“Phụ hoàng, cũng không phải là không có cách.” Diêu Thường Diễm còn nói.

“Con có thượng sách?” Hoàng Thượng nhất thời như được cứu vớt thế chủ, đôi mắt sáng lên.

“Thượng sách thì không dám, phụ hoàng tạm thời nghe một chút. Chướng Kính khoáng sản phong phú, nhiều hầm đường đạo có ngòi nổ, nhi thần cho rằng, trước kia tiêu diệt thổ phỉ thất bại, là do không biết lợi dùng địa thế, ngược lại để cho đám thổ phỉ lợi dụng ưu điểm của địa thế, ẩn thân thông qua đường đạo mà xuất quỷ nhập thần, tổn thất nghiêm trọng.”

“Thì ra đây là nguyên nhân nhiều binh mà bắt không được trộm cướp.” Hoàng Thượng vỗ lên long ỷ, bừng tỉnh đại ngộ.”Vậy đã biết nguyên nhân, hoàng nhi nói mau, phải làm thế nào để chế trụ bọn họ?” Hoàng Thượng đảo qua khuôn mặt u sầu.

“Dùng hỏa công.”

“Hỏa công? Diệu kế, diệu kế a!” Hoàng Thượng bỗng nhiên mừng rỡ. Thổ phỉ lợi dụng đường hầm ẩn thân, bọn họ liền hỏa công, dựa vào chỗ thông gió của đường đạo để cổ vũ hỏa lực cháy sạch, bắt bọn họ trốn chui như chuột phải chạy ra, quan binh chỉ cần mai phục một bên, có thể ôm cây đợi thỏ, dễ dàng đem cả đám thổ phỉ, giết cho một manh giáp cũng không còn, vậy còn có thể không tiêu diệt thành công sao, diệu a!

Đại hoàng tử cùng Tam hoàng tử cũng thầm kêu biện pháp hay, đáng tiếc kế sách thần kỳ này không phải bọn họ nghĩ ra, công lao sợ rằng lại để Nhị hoàng tử chiếm giữ.

“Nhị hoàng nhi, con vì phụ hoàng hiến diệu kế này, muốn phụ hoàng thưởng cho con cái gì?” Long tâm cực kì vui mừng, mở miệng muốn thưởng.

“Nhi thần không cầu phần thưởng, chỉ cầu xin ban chỉ cho con tự mình đi dẹp loạn.” Diêu Thường Diễm chính khí yêu cầu.

“Con muốn tự mình trải qua nguy hiểm?” Hoàng Thượng kinh ngạc.

“Thổ phỉ một ngày không trừ, chung quy gây họa đến nền tảng lập quốc, bởi vậy nhi thần muốn tự mình tiêu diệt thổ phỉ, vì phụ hoàng dẹp loạn giải ưu.” Hắn thần sắc thanh minh nghiêm chỉnh.

Hoàng Thượng rất là tán thưởng.”Một khi đã như vậy. . . . . . Được rồi, hoàng nhi vậy con liền. . . . . .”

“Phụ hoàng, nhi thần cũng xin ban chỉ đi tiêu diệt.” Đại hoàng tử liền đuổi theo trước khi Hoàng Thượng quyết định mà cũng vội vàng xin ban chỉ.

“Đại hoàng tử, con cũng muốn xin ban chỉ đi tiêu diệt?” Hoàng Thượng càng kinh dị.

“Dạ, nhi thần cũng nguyện ý lãnh binh dẹp loạn, xin phụ hoàng ân chuẩn.” Nếu trận chiến này qua đi mà  tất thắng trở về, hắn sẽ không cần phải đem công lao cho một mình Nhị đệ độc chiếm, luận thưởng công, hắn khẳng định tuyệt đối không thua người ta.

“Con. . . . . . Phụ hoàng, con cũng muốn xuất binh, xin phụ hoàng ân chuẩn.” Tam hoàng tử Diêu Thường Thiên nhìn thấy thần sắc vui sướng của Đại hoàng tử, tuy rằng sợ chết, cũng biết đây là cơ hội tốt để thưởng công, vì thế nhanh chóng theo vào.

“Các ngươi đều muốn xin ban chỉ xuất binh a?” Hoàng Thượng có chút đăm chiêu, lúc trước mỗi người tránh không kịp chuyện, này hội thật thành đứng đầu tồi, trong đó nguyên nhân, hắn không thể không biết.

“Phụ hoàng, Nhị đệ mặc dù nghĩ ra kế sách thần kỳ này để dẹp loạn, nhưng cũng là sắp tới phụ hoàng sẽ tuyển phi cho hắn, giờ phút này không nên rời kinh xuất binh, về phần Tam đệ cũng không có kinh nghiệm dùng binh, đi chỉ sợ mạo hiểm, vẫn là để nhi thần làm hộ, vì phụ hoàng dẹp loạn đi.” Thấy Hoàng Thượng do dự, Đại hoàng tử tiến thêm một bước nói, vẻ mặt giấu không được vẻ tính kế.

“Ân, Đại hoàng nhi nói có lý, vậy lần này tiêu diệt thổ phỉ liền do con lãnh binh đi.” Hoàng Thượng rốt cục hạ quyết tâm.

“Đáng giận!” Trong phủ đệ của hộ bộ thượng thư một trận kiều rống.”Là ai, đến tột cùng là ai dám tha đi miếng thịt đã ngay ở ngoài miệng của chúng ta?” Liễu Như Tùng tức giận đến cả người phát run, mày liễu không chịu được vặn vẹo.

“Tùng nhi, con đừng nóng giận, việc này hình như không đơn giản.” Liễu Trung Hiền nói như vậy là có nguyên nhân. Bởi vì việc này đã từ đầu tháng tới nay, là lần thứ hai bạc mà bọn họ hao tâm tham ô thành của riêng mạc danh kỳ diệu (bỗng nhiên) bị lấy bay đi.

“Ân. . . . . .” Liễu Như Tùng mặt trầm  xuống, càng lúc càng có điều cảnh giác.

“Cha, đại tỉ. . . . . . Các người giả lệnh triều đình trưng thu ruộng tốt nạp thành của riêng, vốn là không nên, hiện giờ âm mưu bị người vạch trần, cha ở trước mặt hoàng thượng chỉ lên trời thề nói là bị người vu hãm, Hoàng Thượng lúc này mới không trách tội xuống, các người đã nên may mắn, sao còn không biết tỉnh lại?” Nhị cô nương Liễu Như Phong không cho là đúng ngập ngừng khuyên bảo. Nàng cũng là một cô nương xinh đẹp, thái độ làm người đoan chính, đối với việc phạm pháp của người nhà dù là có nhiều phê bình kín đáo, nhưng dù sao cũng không phải là quản gia chủ nhà, đối với việc phụ thân cùng đại tỉ cả gan làm loạn cũng chỉ có thể nhỏ miệng khuyên nhủ.

“Đúng vậy? Giả truyền chính lệnh, tham ô biển thủ, tội chính là rất nặng, cha, đại tỉ, các người cũng không nên liên lụy đến chúng ta một nhà trở thành nơi quần chúng phỉ nhổ, đến lúc đó hạ ngục bị trảm. . . . . .” Tam cô nương Liễu Như Bách cũng phụ họa. Nàng là một tiểu cô nương nhát gan còn hơi tính trẻ con, thấy Nhị tỉ mở miệng trách cứ, nàng cũng nhịn không được oán giận, nhưng kết cục của việc nhiều lời mấy câu là rước lấy xem thường của Liễu Như Tùng, nàng lập tức nuốt lại lời nói sau, không dám lại nói thêm một chữ. Ai đều có thể trêu chọc, chỉ là đại tỉ thì không được, chọc nàng giận chính là thực khủng bố nha.

“Câm mồm, ruộng đất trưng thu là ta cùng Đại tỉ của con thật vất vả nghĩ ra được lời tích của, nhưng lại làm cho người khác mật báo để Hoàng Thượng biết được, làm cho chúng ta ăn trộm gà không  được còn suýt mất nắm gạo, thù này ta không thể không báo.” Liễu Trung Hiền tức giận đến thổi râu trừng mắt.

“Chính là, việc này chúng ta làm rất ẩn mật, tin tức rò gỉ như thế nào a? Hơn nữa không lộ ra với ai, cố tình lại rơi vào tai Hoàng Thượng? Việc này nhất định cùng người bên cạnh Hoàng Thượng có quan hệ.” Liễu Như Tùng khôn khéo suy đoán.

“Đúng vậy, giao nộp trưng thu thuế ruộng đều là từ phía hộ bộ ta phụ trách, cha thân là hộ bộ thượng thư thi hành mệnh lệnh của nước không người có thể hỏi đến, hay là kẻ trung gian có nội gian?” Hắn cũng tĩnh tâm lại mà cân nhắc.

“Cha, ngài nói đúng, việc này không đơn thuần đâu, rất có khả năng cùng việc lần trước chúng ta thu bạc bị đoạt mất là từ cùng một người gây nên?” Nàng nhớ tới lúc đầu tháng, bọn họ thật vất vả lấy lí do thông địch phản quốc (thông đồng với địch, phản bội dất nước) mà cướp đoạt bốn phía trong bảo khố của phủ đệ vương gia được không ít bạc, vẫn chưa trình báo triều đình, không nghĩ tới trên đường thu bạc chuyển về tư trạchbị cướp sạch, hai sự việc nói không chừng có liên quan?

“Ân, việc này có thể thật sự không đơn thuần.”

“Cha, ngài cũng biết, trong triều các đại thần khác, cũng phát sinh tổn thất gì không?”

“. . . . . . Tổn thất. . . . . . Có, theo lý thì những môn sinh mỗi tháng đều sẽ dâng lên bạc, hiếu kính vị đại nhân ở trên, cha mỗi một tháng chỉ tính chỗ bạc thu này không có một trăm cũng có ba trăm hai, các đại thần thượng thư khác lại càng không cần phải nói, đây đều là lệ thường công khai ở quan trường, nhưng là tháng gần đây bạc dâng lên thu nhỏ trên diện rộng, mấy vị đại thần cảm thấy kỳ quái, âm thầm điều tra mới biết số bạc dâng lên này bị người ta ở giữa hạ tay chân.

“Bình thường mà nói, bạc dâng lên đều là do người cố định đem bạc thống nhất thu xong, lại dựa theo chức quan lớn nhỏ mà quyết định dâng lên bao nhiêu bạc. Vốn hoài nghi ở quá trình phân chia đóng góp có người trung gian kiếm lời bỏ vào túi tiền riêng, nhưng kì lạ chính là, người thu bạc thề thốt phủ nhận trộm tiền, người dâng tiền lại kiên trì thượng trình một văn tiền cũng chưa giảm, việc này làm cho người ta thấy không được rõ ràng, rốt cuộc vấn đề xảy ra ở đâu? Tiền lại chạy đi đâu?”

“Có việc lạ này sao?” Nàng đưa tay gác má, trở nên trầm ngâm. Người này không ngừng đối phó cha, tựa hồ đối với việc phạm pháp trong triều cũng có ý kiến.

Rốt cuộc là ai có năng lực này, ở trước mặt các vị đại thần cáo già mà động tay động chân mà dấu diếm để?

Không chỉ như thế, người này còn có thể trực tiếp thông qua điện Kim Loan, tuyệt không chỉ là nhân vật đơn giản.

Nhưng người có thể trực tiếp thông qua điện Kim Loan rốt cuộc là . . . . .

“Cha, cho đến tận trước khi con bắt được tên mật cáo, người tạm thời an phận một chút, đừng lại có nhược điểm để người ta nắm thóp, nghe được chứ?” Nàng trầm ổn mà yêu cầu.

Hắn nhanh chóng gật gật đầu. Lời của nữ nhi nghe đúng đắn thế, hắn chính là dựa vào thông minh tài trí của nữ nhi, mới lên tới chức vị thượng thư một trong lục bộ này a.

Không nghe nàng thì còn nghe ai nữa a!

 hết chương 1

Advertisements

Một phản hồi to “Nam gian nữ tặc Chương 1.2”

  1. orion Tháng Bảy 12, 2013 lúc 7:37 chiều #

    cám ơn bạn đã edit truyện 🙂

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: