Nam gian nữ tặc Chương 2.1

9 Th6

kẹo đã có “lệnh triệu tập”, tốc độ edit sẽ tạm thời chưa ổn định, mong cả nhà thông cảm. Nhưng mình sẽ cố gắng hết sức, nào cả nhà mình đọc truyện thui :*

Chương 2.1:

Thuyền rồng Đoan Ngọ (lễ hội thuyền rồng mùng 5 tháng 5 lịch âm hàng năm), việc trọng đại của kinh thành, bên trong hoàng thành nơi uyển hồ Thái Doanh phía Đông con sông Ý Âm, đang tổ chức một trận đấu thuyền rồng tuyệt luân, vì hồ Thái Doanh là chỗ trọng địa của kinh thành, cho nên người dự thi hẳn là hoàng thân quốc thích tới.

Nhóm con cháu quyền quý này có thân binh hộ vệ không ít, ở ven bờ kêu gào chủ tử của mình cố lên, tiếng vang ầm ỹ thấu tận trời.

Bên trong hoàng thành xung quanh con sông Ý Âm xây dựng rất nhiều đền điện lầu gác, Thái Ninh cung thuận tiện là một chỗ để rời cung, lấy đá Thái Hồ tô điểm thành sáng lóa xinh đẹp, mục đích chính là chờ nhóm người quyền quý này nhàn rỗi đến thăm. Hôm nay ngày hội Đoan Ngọ, nơi này tất nhiên là sẽ náo nhiệt một phen.

Phong cảnh của Thái Ninh cung ở đối diện với hồ Thái Doanh, đẹp không sao tả xiết, chuyên môn cung cấp để vương tôn quý tộc tầm hoan mua vui dùng, ngày hội này, làm cho người ta kinh ngạc chính là, Nhị hoàng tử luôn luôn bất cẩu ngôn tiếu (nói năng thận trọng, k tùy tiện) thế mà lại có thể xuất hiện tại chỗ náo nhiệt này.

Nhưng người đến thì đến, vẫn là khác xa với mọi người, liền thấy hắn chỉ cùng bạn tốt Tần Trung Anh độc chiếm một góc phong cảnh tốt nhất, uống rượu nói chuyện phiếm, không giống các quý tộc khác, ngồi ở cửa sổ điên cuồng kêu gào mua vui đối với trận đấu thuyền trên sông.

“Nhị hoàng tử, công lao đã tới tay, lại chắp tay đưa cho người ta, ngươi không thấy hận sao?” Tần Trung Anh nhấp rượu cười hỏi.

Khóe miệng bất cẩu ngôn tiếu đột nhiên giương lên lại hạ xuống.”Hận gì? Đại ca nguyện ý mạo hiểm tiêu diệt thổ phỉ, ta đương nhiên bội phục, có lý nào lại không phục?”

Tần Trung Anh che miệng cười trộm.”Đúng vậy, sao lại không phục chứ, thái độ làm người của ngươi đoan chính làm sao lại tranh công cùng người chứ?” Hắn từ nhỏ đã ở bên cạnh Nhị hoàng tử, chơi đùa, luyện võ, đến nay đã hơn hai mươi lăm năm, đương nhiên là người hiểu biết thái độ làm người của hắn nhất.

Diêu Thường Diễm nửa buông mí mắt, cười lạnh thưởng thức một ngụm rượu.”Việc kêu ngươi làm, làm được ra sao rồi?”

“Đã làm thỏa đáng, ngươi yên tâm đi.”

“Ân, vậy là tốt rồi.” Hắn hơi hơi vuốt cằm.

“Đúng rồi, ngươi sắp nạp phi rồi, phi tử này người chọn có thể có sự sắp đặt?” Tần Trung Anh thần tình chế nhạo. Biết hắn phản cảm nhất chính là chuyện này, cố tình lại cũng là chuyện Hoàng Thượng quan tâm nhất, khiến hắn đành phải hứa hẹn sẽ nạp phi trong những ngày sắp tới.

Liếc trắng mắt bạn tốt một cái.”Việc này không liên quan đến ngươi.” Hắn tức giận trả lời.

“Là không liên quan đến ta, nhưng ai bảo Đại hoàng tử năm kia đã thành thân, mà ngay cả tam hoàng tử khi mười ba tuổi cũng đã nạp một thê một thiếp, nói gì đến hiện tại đã sớm thê thiếp thành đàn, trái lại ngươi đều qua tuổi hai mươi lăm, đừng nói phi tử, mà ngay cả thiếp cũng chưa một người, cả ngày cùng ta đại nam nhân này chung đụng một đoàn, đừng nói Hoàng Thượng sẽ sốt ruột, ngay cả những người khác đều sợ rằng Nhị hoàng tử mà Hoàng Thượng tập trung yêu quý kỳ thật không thương mỹ nhân đâu. . . . . . Ân?” Thần tình mập mờ khiêu khích.

Diêu Thường Diễm dở khóc dở cười.”Ngươi đủ chưa vậy!” Hắn khẽ khiển trách. Tiểu tử này ngay cả hắn đều dám trêu đùa!

“Đủ rồi đủ rồi, ta sẽ chờ coi ngươi ở đây kén chọn ra kẻ nào tương lai cưới làm lão bà?” Tần Trung Anh nhẫn nhịn không cười nghiêng đầu uống rượu.

Rượu trên tay vừa uống cạn, liền phát hiện bốn phía xôn xao lên, hai người chỉ cảm thấy kì lạ, chuyển hướng cửa sau mới biết được, thì ra là người đẹp nổi danh kinh thành đi tuần.

Xem nàng không hề nhìn tới đôi mắt kinh diễm của mọi người, tựa như một bức tranh thủy mặc thoát tục vượt trần, ý vị phiêu nhiên, kéo ra một nụ cười, liền tự mình đi về phía bọn họ.

Mọi người nhìn đến như si như say, ngay cả Tần Trung Anh cũng nhìn chòng chọc đến mức con mắt đều thẳng, lại ở trong lòng tự hỏi, nàng tìm Nhị hoàng tử làm gì?

Này không riêng gì một mình hắn nghi hoặc, mà là mọi người đều nghi hoặc.

Nàng cùng Nhị hoàng tử mặc dù hiểu biết từ lâu, nhưng lại không hài lòng ít lui tới, nguyên nhân mọi người đều biết, Liễu Trung Hiền là một tham quan bậc nhất, mà Nhị hoàng tử coi chuyện ác như thù, cùng Liễu phủ đẳng cấp lộng thần này mà qua lại nhiều, e là làm bẩn thanh danh thanh liêm chính nghĩa vô cùng tốt của hắn, cho nên những năm gần đây, hắn không chỉ không cùng xuất hiện với Liễu Trung Hiền, liên đới cùng danh hoa kinh thành này cũng là ít nhiều có chút hiểu ngầm vương không thấy vương.

Ngày hội này, Liễu đại mỹ nhân trước mặt mọi người đường hoàng tìm tới Nhị hoàng tử, mọi người không khỏi tò mò, là vì chuyện gì?

“Ta bái kiến Nhị hoàng tử.” Nàng trong suốt cúi người chào. Thấy diện mạo Nhị hoàng tử tuấn mỹ vô trù, eo thắt đai lưng tê giác hoa văn, dưới chân một đôi hài bằng nỉ mềm màu tuyền có viền vàng, tổng thể sáng sủa phơi bày ra một kiểu linh hoạt như lưỡi đao, làm cho người ta cảm thấy chính trực thanh minh. Người trong sáng không kiềm chế được như vậy, thật sự là cực kì khác biệt với nàng a!

Nhị hoàng tử nhìn không chớp mắt, chỉ lạnh lùng vuốt cằm, nhẹ giọng hỏi: “Liễu cô nương, có việc sao?”

“Có, có việc.” Nàng không đợi mời, liền tự động ngồi xuống phía đối diện hắn.

Hắn hơi nhíu mắt lại, nàng nhìn thấy cũng chỉ là cười nhẹ.

Thật chán ghét nàng như vậy? Mỗi người cung phụng bọn ta còn không kịp, chỉ có người này từ trước đến giờ sẽ chưa từng cho nàng sắc mặt hòa nhã, chỉ là hắn càng không để cho nàng sắc mặt hoà nhã, nàng lại càng muốn biết ngày nào đó sứ giả của chính nghĩa này bị nàng trêu chọc phát cáu thì sẽ có bộ dáng gì?

Rất chờ mong a.

“Liễu cô nương, cô nói có việc, là việc gì mà tìm Nhị hoàng tử?” Tần Trung Anh thật sự nhịn không được, tranh lời hỏi.

Sóng mắt lưu chuyển, môi nàng nổi lên ý cười.”Ta là tới vì chuyện Nhị hoàng tử nạp phi, tự tiến cử tới.”

Dứt lời, mọi người cứng lại, ngay cả Diêu Thường Diễm cũng không tự chủ hất cao mi mắt.

“Cô nương cũng muốn tham gia tuyển phi?” Tần Trung Anh giật mình kêu lên.

Nàng tức giận khẽ quăng cho hắn một cái liếc mắt.”Ta tự biết thanh danh thấp, không xứng với Nhị hoàng tử không tỳ vết, lần này ta là vì Nhị muội của ta mà đến.” Nếu không phải trong lòng Bách nhi biết Phong nhi đối với Nhị hoàng tử cuồng dại, ngàn nhờ cậy vạn nhờ cậy muốn nàng nghĩ cách để Phong nhi có thể có cơ hội đưa vào mục tuyển chọn phi tử của Nhị hoàng tử, nàng cũng sẽ không hậu trứ kiểm bì (mặt dày) đi đến đây một chuyến, huống chi cầu người vẫn là người nàng xưa nay ngứa mắt nhất, người tự cho là thanh cao nhất!

“Nhị muội của ngươi? Đó không phải là Liễu Như Phong cô nương sao?” Tần Trung Anh lúng ta lúng túng nói. Liễu gia mấy vị cô nương tính ra đều là danh nhân (người nổi tiếng), hắn không thể không biết.

“Đúng vậy, nàng quả cũng là một vị mỹ nhân, điều này mọi người đều biết, thanh danh lại so với ta tốt hơn trăm ngàn lần, tin tưởng xứng đôi với mĩ danh của Nhị hoàng tử.”

Diêu Thường Diễm lần đầu nhìn thẳng vào nàng. Nha đầu kia lại đánh chủ ý quỷ quái gì?

Con ngươi đen tập trung nhìn vào mặt trái xoan của nàng, có chút bị vẻ tuyệt mĩ của nàng làm rung động nhẹ, lập tức ở dưới tình huống mọi người chưa hề phát giác, khôi phục vẻ tự nhiên.”Cô nương vì sao cho rằng lệnh muội thích hợp với ta?”

Nàng cười khẽ như tiếng chuông bạc.”Nhị muội thái độ làm người đoan chính, không thích giả dối xa hoa, có thể sánh đôi với Nhị hoàng tử chính nghĩa hào hùng.”

“Ác? Nếu ta không thích phong tình của Nhị muội ngươi, lại làm thế nào đây?”

“Phong tình tất nhiên là có thể đào tạo, Nhị hoàng tử cứ việc nói cho ta, ngươi thích nữ tử ra sao, ta tự mình vì ngươi huấn luyện ra, cam đoan sau khi kết hôn Nhị hoàng tử không có một câu oán hận.”

“Ngươi thật có tự tin?” Đáy mắt hắn giống như có ánh lửa lóe ra.

Nàng nháy đôi mắt to trong trẻo.”Đương nhiên, ta tất nhiên có tự tin đối với muội muội nhà mình, nàng nhất định có thể đạt được, không để Nhị hoàng tử thất vọng.”

Nhìn chằm chằm nàng sau một lúc lâu, hắn bỗng dưng thanh thản nhấp một ngụm rượu.”Muội muội còn phải dạy dỗ, tỷ tỷ đây lại hồn nhiên vốn có, đại khái vốn đã là sản phẩm có sẵn, đỡ phải lại cân nhắc, cô nương có muốn lo lắng cũng đăng kí cho chính mình không, danh hiệu phi tử nói không chừng may mắn sẽ đáp trên đầu ngươi đâu.” Ngữ khí của hắn lộ vẻ chế giễu.

“Ngươi!” Nàng nhất thời trợn to đôi mắt hạnh xinh đẹp.

Hắn chỉ là lạnh lùng nhìn lướt qua, tiếp tục nói: “Đối với để cử lệnh muội của Liễu cô nương, ta ghi tạc trong lòng , ngày đó sau khi chọn ra phi tử, mặc kệ có tên lệnh muội hay không, ta đều sẽ thông báo với ngươi một tiếng.”

Nàng tức giận đến mức dựng thẳng mày liễu.”Ngươi xem thường ta?” Cái tên tự cho là thanh cao này thế nhưng lại sỉ nhục người!

“Sao có thể, cô nương chính là ái nữ của Liễu đại nhân, mà tiếng tăm làm quan của Liễu đại nhân vang động kinh thành, ta sao lại xem thường ngươi hay tỷ muội của ngươi được?” Âm thanh trào phúng hiển hiện rõ ràng.

Nàng đứng dậy dậm chân.”Được, Nhị hoàng tử nếu đã xem thường chúng ta, vậy ta cũng không miễn cưỡng.” Cuộc đời lần đầu tiên chịu nhục, đối phương lại là một tên xú nam nhân, thật tức chết! Nàng phất tay áo, cúi người hành lễ xong, liền kéo ra một cái mặt cười rời đi.

Nhìn chằm chằm bóng dáng cố nén giận của nàng, hai tròng mắt giống như vực sâu vừa mới âm u liền nhiễm lên sự biến hoá kỳ lạ, hắn nhíu mi suy nghĩ sâu xa.

“Cha, cha lại muốn làm gì?” Liễu Như Tùng ngưng mắt nhìn chằm chằm danh sách trong tay phụ thân.

“Hắc hắc, đây không phải là danh sách chiến vụ của Đại hoàng tử trước khi xuất binh tiêu diệt thổ phỉ sắp tới đâu.” Hắn như là bị bắt thóp mà cười gượng.

Nàng hừ lạnh, tròng mắt vừa chuyển liền biết người cha tham tiền của nàng lại lần thứ hai đánh chủ ý suy nghĩ tới việc tham ô tiền thưởng khi tiêu diệt thổ phỉ.

“Con không phải đã từng nói với cha, trận này đừng gây chuyện sao?” Nàng đoạt lấy danh sách.

Ai dô, thật là, sao chuyện gì cũng đều không trốn nổi đôi mắt khôn khéo của đứa con gái này chứ! Hắn thầm than.”Cha biết, nhưng mà con nhìn một lượt danh sách này xem, Đại hoàng tử tiêu diệt thổ phỉ mang mười vạn binh yêu cầu tiền bạc cao tới bốn vạn lượng bạc, bỏ qua  đại hoàng tử cũng muốn phân thượng một ly canh, nếu cấp trên đều đi đầu, cha này làm thuộc hạ, lại là người quản tài vụ, có thể nào không giúp đỡ thứ nhất cánh tay lực, thuận tiện mượn chút đến tiêu vặt thôi.”

“Tiêu vặt? Xem ở trên danh sách cha tham ô ít nhất cũng ngàn hai, vậy còn gọi là tiêu vặt sao?”

“Cho nên mới nói a, không phải cha không chịu nghe con a, chỉ là khoản tiền này mê người như vậy, cha sao nhịn được a?” Hắn vẻ mặt không thể nề hà.

Nàng bật cười, biết cha ai bằng nàng .”Được rồi, con biết rồi, chỉ là kẻ địch đứng sau chuyện này còn chưa xuất hiện, chúng ta làm như vậy rất nguy hiểm.” Nàng vẫn có điều băn khoăn.

“Con từng nói kẻ địch phía sau có thể là Đại hoàng tử, sao không lợi dụng cơ hội này tìm hiểu thực hư?”

Được cha nhắc nhở như vậy, nàng thật có chủ ý.”Cha, cha phát ra ngân lượng này khi nào?”

“Đại quân ba ngày sau xuất phát, quân lương tự nhiên vu tiền một ngày chước trình.”

“Vậy ngân lượng tham ô thì sao?”

“Con cũng biết đấy, tiền tham ô được bình thường là chờ sau khi quan lại bộ binh hạch toán xét duyệt trước lúc đại quân xuất phát xem có sai lầm hay không, trong vòng ba ngày ở trên đường lại căn cứ vào mức khoản lúc trước đã thương thuyết ổn thỏa mà thông qua, do một người phái thuộc hạ đến quân doanh lấy về.”

“Nói vậy, cha, cha định phái ai vận chuyển số tiền này về?”

“Đây chính là một mục lớn, trong số tất cả tham quan trừ Đại hoàng tử ra, phần cha chiếm là nhiều nhất, không cẩn thận dè dặt cũng không được, ngộ nhỡ để cho Trình Giảo Kim đen ăn đen, ta chẳng phải bị bắt lấy thóp sao, cho nên phái ai đi. . . . . . Đưa ra một chủ ý, Tùng Nhi, ngươi nói phái ai đi thì vững chắc nhất?” Hắn hỏi ngược lại con gái. Có nàng đưa ra chủ ý sẽ không sai lầm a.

“Phái ai đi? Con nói phái con đi.”

“Con đi?” Hắn trợn to đôi mắt già.

Bóng đêm thanh sạch, trăng khuyết nhô cao, thừa dịp đêm đen, trong ban đêm yên tĩnh, không khí như vậy thật là tốt. . . . . .

Đúng lúc lén vận chuyển bạc tham ô, đứng giữa kiếm lời bỏ vào túi tiền riêng!

Ước chừng một ngàn ba trăm hai, cũng đủ cho quan lại bình thường người ta tiêu dùng xa xỉ trong ba năm.

Chỉ thấy một nữ tử vận quần áo màu đen, chiếc khăn đen che đi kiều nhan tươi đẹp sắc sảo của nàng, dáng người ở trong bộ quần áo đen bó sát, càng có vẻ làm cho người ta trố mắt muốn phun lửa, nàng một đường cùng tám vị cao thủ di chuyển xe tải, hộ tống lượng lớn bạc tham ô mà kẻ khác thèm nhỏ dãi.

Đôi con ngươi trong như nước cẩn thận chú ý  bốn phía, trong lòng nhẩm tính ước chừng lại qua nửa canh giờ nữa, là có thể an toàn trở lại trong thành, tới trong thành, kinh đô và vùng trọng địa xung quanh, bọn đạo chích sẽ tuyệt không dám xằng bậy.

Ngay khi nàng cơ hồ đã nghĩ đến bình an vô sự, có chút thất vọng, mặt vừa chuyển, người đang được kỳ vọng liền xuất hiện.

“Giao bạc tham ô ra.” Người tới chỉ có hai người, che mặt, cũng không nhiều lời, trực tiếp đòi tiền.

Cả tám người đều nhìn về phía chủ tử, để nàng quyết định.

Nàng cười khẽ. Tốt lắm, người tới chỉ có hai, nhìn qua tám cao thủ bên người, cũng không tin bắt không được chỉ là hai tên tiểu tặc. Nàng âm thầm đắc ý tính toán.

Một tiếng cười duyên này làm cho người tới giật mình nhíu mi.

“Muốn bạc, có thể, lưu lại danh tính, ngày khác ta còn biết là ai?” Nàng cũng nói rõ. Hôm nay nàng hộ tống không phải bạc, mục đích là muốn biết gần đây bọn họ lão luyện lại đối nghịch với người nào.

Một trong hai người nhìn về hướng người bịt mặt còn lại tương đối gầy guộc.

Trong bóng đêm người nọ ánh mắt trong trẻo, trong mắt lại chứa trào phúng, thanh âm không cố ý trầm thấp.”Muốn biết danh tính? Có thể, lưu lại tánh mạng, ngày khác ta còn biết là ai mà dâng hương.”

“Ngươi! Quả nhiên là đồ ngoan cố, một khi đã như vậy, các ngươi cứ mơ tưởng lấy được một xu.” Nữ tử cùng lúc chán nản, mặt khác cảm thấy âm thanh này có chút quen thuộc, chỉ là nhất thời chưa thể nhớ ra chủ nhân của giọng nói này là ai.

“Vậy thử xem.” Không nói nhiều, hai người trực tiếp tấn công về phía tám người, hai bên ngươi tới ta đi, hai người bị người tới gần, nhưng cũng ứng phó tự nhiên, đảo mắt tám người từng người một ngã xuống, coi đến nỗi tươi cười của nữ tử cứng lại, ngạc nhiên kinh hãi.

Không ngờ người tới võ công cao cường như thế!

Người tới sau khi giải quyết gã hộ vệ cuối cùng xong, vỗ xuống tro bụi trên tay, quay lại đối mặt với nàng.”Tới lượt ngươi sao?” Trên nét mặt lộ vẻ đùa cợt.

Nàng hoảng sợ lui ra phía sau hai bước, nam tử gầy tựa hồ cố ý đùa cợt bắt nạt nàng, một cái bước dài xông lên bắt lấy cánh tay ngọc của nàng, một phen kéo xuống khăn che mặt của nàng, nhìn thấy vẻ xinh đẹp của nàng lại không chút nào ngoài ý muốn, ánh mắt lợi hại giống chim ưng, đôi mày giương lên, lưng nàng lập tức một mảnh lạnh lẽo.

“Ngươi, ngươi ngươi muốn làm gì?” Người này hơi thở như quỷ mỵ, khiến nàng rốt cục được nếm thử tư vị của sợ hãi.

Hắn cười hừ một tiếng.”Muốn làm gì? Không phải muốn tiền thôi sao, hay là, cô nương hy vọng ta làm hái hoa tặc?” Hắn ngả ngớn mà càng thêm khi dễ gần nàng.

Nàng kinh hãi nhắm lại đôi mắt hạnh, thật lâu sau khi phát hiện không có động tĩnh lại lặng lẽ mở mắt, lập tức chống lại đôi mắt tối đen của hắn.

Nàng cố gắng nuốt xuống một ngụm nước miếng.”Ngươi cũng không nên xằng bậy, ta là con gái của hộ bộ thượng thư Liễu Trung Hiền, ngươi nếu giở trò với ta, cha ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”

Miệng hắn khẽ nhếch lên một góc, tràn ngập bỡn cợt, “Con gái của Liễu Trung Hiền a? Được lắm, nghe nói hắn là một tham quan, gia tài bạc triệu không nói, ba người con gái lại là bộ dạng quốc sắc thiên hương, hơn nữa nghe nói con gái đầu xinh đẹp nhất, xem dung mạo của cô nương, hẳn là con gái đầu Liễu Như Tùng đi, vừa lúc, Liễu Trung Hiền ăn hối lộ trái pháp luật, để con gái bán mình chuộc tội càng hay.”

“Ngươi dám!” Tính tình kiêu man (kiêu ngạo hoang dã) mạnh mẽ của nàng lập tức tăng lên.

“Vì sao không dám? Lại nói, toàn bộ kinh thành đều nói ngươi Liễu đại cô nương hành vi phóng đãng không kiềm chế được, vậy mà ngươi còn muốn giả bộ tam trinh cửu liệt (trung trinh tiết hạnh) với ta sao?” Hắn nhướng mày nói giọng mỉa mai.

Ps: kẹo là kẹo chẳng spoil bao giờ cho nên chỉ có thể nói phần tiếp chị sẽ bị anh ăn đậu hũ nha nha nha. . . :”>

Advertisements

Một phản hồi to “Nam gian nữ tặc Chương 2.1”

  1. giovohon Tháng Sáu 15, 2013 lúc 7:33 chiều #

    thanks nang

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: