TMKN – 38

16 Th7

ầy ầy từ chương này là bắt đầu ngược và đả kích trầm trọng r đây cả nhà, chuẩn bị khăn giấy đầy đủ thui nào, kẹo cũng phải chuẩn bị đây >”<

Chương 38: Sự ngoan tuyệt của Triệt

Một cỗ hàn khí đột ngột nổi lên từ đáy lòng của Đồng Vũ Lăng, dần dần lan ra cả toàn thân, nàng từ trên người hắn đứng lên, đôi môi không ngừng run run, dùng giọng nói run rẩy hỏi: “Vì sao?”

Long Triệt không mở miệng, mặt không chút thay đổi.

Đồng Vũ Lăng đột nhiên như đoán được cái gì, lại nói: “Anh lo lắng nó sẽ gây trở ngại cho sinh hoạt tình thú của chúng ta đúng không? Kỳ thật không cần chờ quá lâu, ba tháng đầu mang thai chú ý là được, cho nên, anh chỉ cần nhẫn nại một hai tháng!”

Đáng tiếc, vẻ mặt Long Triệt vẫn lạnh như hàn băng, lại tàn khốc vô tình nói ra: “Anh nói là, bỏ nó đi!”

“Vì sao? Anh cho em một lý do!” Đồng Vũ Lăng giận, khó chịu chất vấn.

“Vậy còn em có lý do gì cảm thấy có lẽ nên sinh ra nó?” Long Triệt không đáp, lạnh lùng hỏi lại.

“Nó. . . . . . Nó là kết tinh tình yêu của chúng ta, đây là lý do.”

“Chúng ta không kết hôn, nó vừa ra đời liền bị gọi là con riêng, bởi vậy không nên tới thế giới này!”

Vừa nghe là lý do này, khổ sở trong lòng Đồng Vũ Lăng rõ ràng giảm nhẹ không ít, vội vàng nói: “Chúng ta kết hôn, chúng ta ngày mai đi đăng ký, như vậy cục cưng liền hợp pháp rồi.”

Long Triệt không nói, thần sắc phức tạp ngó nhìn nàng.

Đồng Vũ Lăng đơn thuần, bắt đầu lâm vào mơ ước tốt đẹp, “Em vẫn mong có ngày có thể mặc vào áo cưới thánh khiết gả cho anh, đáng tiếc thời gian trước mắt có vẻ không cho phép, có điều không sao, vì cục cưng, chúng ta tạm thời không làm hôn lễ, dù sao em cũng không thích hợp làm việc quá mức vất vả, chờ sau khi sinh em bé, chúng ta lại bàn cũng không muộn, đến lúc đó có cục cưng chứng kiến hôn lễ của chúng ta, cũng rất có ý nghĩa. . . . . .”

“Em. . . . . . cho là anh sẽ kết hôn với em?” Bỗng dưng, Long Triệt ngắt lời nàng.

Đồng Vũ Lăng hoàn hồn, tầm mắt vừa chạm đến sự khinh miệt cùng cười nhạo đã lâu không thấy giờ lại xuất hiện trong mắt hắn, lòng bỗng nhiên liền thu lại.

“Tôi nói một lần cuối cùng, bỏ nó đi! ! ! Tôi sẽ không kết hôn với cô! ! Vĩnh viễn cũng sẽ không! !” Long Triệt tâm phiền ý loạn, đơn giản lại ngoan tuyệt nói ra.

Máu toàn thân giống như đông lại, trên mặt mất hết huyết sắc, toàn bộ thân thể Đồng Vũ Lăng run lên vài cái, chuẩn bị ngã xuống mặt đất. Bản năng cầu sinh (mun sng) khiến nàng vội vàng vươn tay, dùng sức túm lấy đồ vật duy nhất có thể cứu nàng — tay vịn của ghế dựa lớn.

Long Triệt tưởng nàng muốn bấu vào hắn, không tự chủ được mà quyết tâm hung ác, thân thể hắn và ghế dựa cùng nhau lùi về phía sau.

Đồng Vũ Lăng mất cân bằng, đương nhiên bị gục trên mặt đất, nhìn thấy tấm thảm màu đỏ cách chính mình càng ngày càng gần, nàng hoa dung thất sắc (tái mt), theo bản năng lấy tay chống đất, bụng tránh được tai nạn, nhưng mà tay nàng truyền đến đau đớn. Cát nhỏ trên mặt thảm, làm tay nàng đau đớn.

Trong mắt Long Triệt lập tức hiện lên một cảm giác đau tiếc (đau đớn + luyến tiếc) không dễ nhận ra, định lấy tay nâng nàng dậy, có điều, Đồng Vũ Lăng một lòng chú ý đứa bé đã tự mình chống đỡ đứng lên.

Cố hết sức đứng thẳng thân mình, nàng nhìn hắn, nhìn khuôn mặt anh tuấn đột nhiên thay đổi thật xa lạ, thật lạnh lẽo trước mắt này, một hồi, nàng xoay người sang chỗ khác, thật cẩn thận cất bước đi về cửa trước.

Nàng không có tự trọng, trong lòng vẫn như cũ đang có một tia hy vọng, chờ mong nghe được tiếng gọi của hắn, kêu nàng trở lại bên người hắn, giải thích với nàng, nói hắn vừa rồi chỉ là nhất thời chưa thích ứng được mà hồ ngôn loạn ngữ. Đáng tiếc, đến tận khi nàng ra đến cửa văn phòng làm việc, bước vào thang máy, rời khỏi tòa cao ốc ngân hàng, cũng không nghe thấy tiếng gọi quen thuộc kia.

Giống như linh hồn xuất khiếu, Đồng Vũ Lăng nguyên một bộ dạng như cái xác không hồn, điên loạn run rẩy đi trên đường, người qua đường có chút hảo tâm nhịn không được tiến đến quan tâm, nàng không để ý đến, cứ chỉ kiên cường bước về phía trước tới tận khi đến trạm xe buýt, lên xe buýt.

Bởi vì lúc này là lúc mọi người tan tầm về nhà, do cả chiếc xe vô cùng chật chội, nàng chỉ có chỗ để đứng, trên cả quãng đường, nàng bình tĩnh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong gương xe, cả người lâm vào thế giới của chính mình, mọi thứ xung quanh tựa hồ đã rời nàng đi.

May mắn, trong tiềm thức của nàng còn tồn tại một chút tri giác, nghe được tiếng báo các trạm quen thuộc bên trong xe, nàng còn biết phải xuống xe. Kiều nhan vẫn là một mảnh tái nhợt, lúc nàng mở cửa nhà, mẹ nàng cũng vừa lúc từ phòng bếp đi ra phòng khách.

Nhìn thấy bộ dạng này của nàng, Đồng mẫu trong lòng cả kinh, lại nghĩ tới chuyện buổi sáng, vội hỏi: “Mua được que thử thai không? Tiểu Lăng. . . . . .”

Thần trí Đồng Vũ Lăng lần đầu tiên chính thức trở lại như cũ, nhưng không trả lời mẹ.

Đồng mẫu trong lòng bất ổn, kéo kéo tay con gái, lại sờ sờ trán, “Tiểu Lăng, con không sao chứ? Tay sao lại lạnh như thế?”

Mang thai, là chuyện tốt, là việc vui, vốn nên nói cho mẹ, để cho mẹ cũng vui vẻ một chút, chỉ là hiện tại, nàng không bao giờ có thể nói nữa, vì đứa bé này sắp mất đi, nàng không thể làm mẹ khổ sở cùng thương tâm. Đau xót, một người chịu là được, tự mình nàng gánh vác cũng đủ rồi.

“Tiểu Lăng a, con rốt cuộc bị làm sao vậy, con đừng dọa mẹ mà.” Đối diện với khác thường hiếm thấy của con gái, Đồng mẫu lòng nóng như lửa đốt, lo lắng không thôi.

Nhìn thấy mẹ nàng khuôn mặt tràn đầy nếp nhăn vì lo lắng mà có vẻ càng thêm già nua cùng tang thương, Đồng Vũ Lăng không khỏi thu hồi bi thương trong lòng, cực lực mỉm cười một cái, “Con. . . . . . Con không sao! Bên ngoài lạnh lẽo, tay của con có chút lạnh lẽo là chuyện rất bình thường!”

Đồng mẫu vẫn đầy bụng nghi hoặc, lại hỏi: “Đúng rồi, mua được que thử thai không?”

“Mua. . . . . . được rồi, người ta nói sáng sớm niệu tiết khá chuẩn, buổi sáng ngày mai con lại kiểm tra.” Đồng Vũ Lăng tiếp tục nói dối.

“Ừ, con trước tiên đi rửa tay đi, cơm sắp được rồi!”

Đồng Vũ Lăng gật đầu, liền đi về phòng ngủ của mình.

Đồng mẫu lo âu phiền muộn, cho đến khi bóng dáng của Đồng Vũ Lăng biến mất từ chỗ rẽ, nàng mới thu hồi tầm mắt, lại trở lại phòng bếp bận rộn.

Đồng Vũ Lăng thương tâm khổ sở, cơm chiều ăn thật sự ít, nàng tắm nước ấm xong, đã sớm trở lại phòng ngủ của mình.

Ngồi dựa vào thành giường, nàng nhìn chằm chằm vào di động đến xuất thần, kỳ vọng nghe thấy tiếng vang của nó, đáng tiếc không như mong muốn, cả buổi tối, đừng nói điện thoại, ngay cả một tin nhắn cũng không có. Vài lần, nàng muốn gọi điện cho Long Triệt, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Trong óc nàng không ngừng thoáng hiện lên, đều là khuôn mặt ngoan tuyệt lãnh khốc kia của Long Triệt; bên tai luôn luôn vang lên, là những câu nói nhẫn tâm của hắn. Thì ra, hắn vẫn khinh thường mình; thì ra, nhu tình hắn từng cho đều là giả vờ; thì ra, hạnh phúc từng có chỉ là phù dung sớm nở tối tàn (nhanh đến nhanh đi), chỉ là tình nguyện của một mình mình.

Đồng Vũ Lăng, mày thật sự đủ ngốc! Người ta dùng một vài lời ngon tiếng ngọt liền tin là thật; người ta đùa giỡn thủ đoạn, mày lại biến thành biểu hiện của tình yêu. Thích hắn, cho nên tin tưởng hắn! Thật sự là buồn cười! Bằng vào loại cá tính này của hắn, sao có thể thật tâm thích mày!

Trách cũng chỉ đổ thừa, chính mình rất khờ dại, rất đần, thời điểm bản thân ở trên đỉnh núi đáp ứng theo đuổi của hắn, trong lời nói của hắn rõ ràng đã lộ ra sơ hở, hắn khi đó từng nói từ cái lúc bạn gái rời đi kia bọn họ sẽ không liên lạc lại, kỳ thật hắn đang nói dối, lúc ở tiệc sinh nhật của bà ngoại Miêu Dĩnh, hắn rõ ràng cùng bạn gái thủ thỉ tâm tình, Ella còn lấy việc này châm chọc mình, mỉa mai mình, một màn kia còn rõ ràng ở trước mắt!

Chỉ tiếc, chính mình đã sớm si mê hắn, ở trong bất tri bất giác mà trầm luân, làm đánh mất năng lực nhận thức, mặc kệ hắn nói gì đều tin là thật. Đồng Vũ Lăng, mày thật ngốc, rõ ràng là một người 24 tuổi, so với đứa bé còn dễ bị lừa hơn. Khó trách người ta khinh thường mày, khó trách người ta chỉ coi mày là công cụ phát tiết dục vọng, bởi vì mày sao ngu như vậy, căn bản không xứng với hắn “thông minh” như thế, không có tư cách làm vợ của hắn!

Hai mắt vẫn như cũ dừng lại trên di động, Đồng Vũ Lăng cũng đã không còn nhìn rõ hết thảy trước mắt, bởi vì nước mắt mơ hồ che cả tầm mắt. Nàng kéo cao chăn lên bao lấy chính mình, chôn đầu ở trong chăn, lên tiếng khóc rống. Khóc đến mức mắt đều đỏ sưng lên, chăn cũng ẩm ướt, nhưng không ai biết. . . . . .

Cùng một đêm, tại biệt thự nhà họ Long.

Long Triệt nằm trên giường ngửa mặt lên trời, nhìn chằm chằm vào di động không biết nghĩ gì, ngay khi hắn hạ quyết tâm, chuẩn bị gọi điện cho Đồng Vũ Lăng, đột nhiên bị điện thoại của Trình Gia Văn nhanh hơn đến trước, hắn còn ma xui quỷ khiến mà nghe nó.

“Triệt, đã ngủ chưa? Nói cho anh một tin tốt lành, biết em hôm nay gặp phải ai  không? Buren—Smith! Thầy Buren (ko: B Lãng – 布朗 là phiên âm Trung ca tên ông này đó c nhà) khi chúng ta học tập ở Mĩ. Thầy hỏi thăm anh, nói là thật hoài niệm cảnh năm đó chúng ta ở bãi cỏ nhà thầy thưởng thức rượu, bàn luận chuyện nhân sinh và thế giới.” Tiếng nói hưng phấn dạt dào của Trình Gia Văn từ từ truyền đến, giống như một trận gió xuân, nhẹ nhàng mở ra cánh cửa trí nhớ của Long Triệt.

Một màn cảnh tượng qua lại, liền nhanh chóng nảy lên trong óc của Long Triệt.

Mặc dù bản thân sinh ra đã ngậm thìa canh vàng (cu m), bối cảnh gia đình ở trong nước có danh có quyền, nhưng đến Mĩ, trong con mắt những kẻ cổ hủ kì thị chủng tộc phi thường nghiêm trọng ở Mĩ, mình vẫn như cũ là một “công dân đẳng cấp thứ 3” tới từ Trung Quốc.

Dựa vào tính cách không chịu thua từ trong cốt tủy, bản thân nỗ lực vươn lên mạnh mẽ, mỗi lần thi đều đạt thành tích xuất sắc nhất, ba năm ngắn ngủi liền đạt hai học vị tiến sĩ, chẳng những làm cho những kẻ cổ hủ nước Mĩ dùng mắt chó khinh thị người trợn mắt há mồm (ngc nhiên), còn lấy được sự thưởng thức cùng tán dương của một vài thầy giáo. Thầy Buren Smith chính là một trong số đó.

Thầy Buren Smith là người già thực hiền lành thực sáng sủa, bác học đa tài, hơn nữa rất có nghiên cứu đối với văn học Trung Quốc. Thầy thường xuyên mời mình, ngẫu nhiên còn gọi thêm Gia Văn, đến nhà thầy làm khách.

Ở trên bãi cỏ của nhà thầy, thầy dùng tiếng Anh đàm luận hùng hồn, bình luận sự phát triển lịch sử, kinh tế và cục diện chính trị Trung Quốc, v.v.. trong ngôn ngữ để lộ ra sự thưởng thức, khâm phục và chúc phúc từ đáy lòng với Trung Quốc.

Cho nên, thời gian mấy năm qua học ở Mĩ đối với bản thân mà nói, là những ngày vui vẻ nhất, thoải mái nhất, khiến cho dù vài năm đã qua, vẫn rõ ràng khắc ghi trong đầu. . . . .

Trình Gia Văn quả nhiên rất hiểu biết Long Triệt, nàng nói xong câu nói vừa rồi kia liền không hề lên tiếng, bởi vì nàng biết, Long Triệt giờ phút này cần chính là im lặng, không thể quấy rầy để trở về đoạn kí ức kia, nó làm cho hắn, còn có nàng cũng vô cùng hoài niệm.

Trình Gia Văn treo di động, Long Triệt vẫn như cũ lâm vào giữa hoài niệm tốt đẹp, cho đến khi hai mắt nhắm lại, tiến vào mộng đẹp, mà chiếc di động sang quý kia vẫn còn lẳng lặng nằm trong bàn tay hắn. . . . . .

Advertisements

3 phản hồi to “TMKN – 38”

  1. Hạ Vũ Băng Tháng Tám 22, 2013 lúc 3:19 chiều #

    like nào like nào
    nàng vất vả quá \n_n/
    cảm ơn nhiều ❤

  2. nguyenhuong24056 Tháng Sáu 25, 2014 lúc 5:29 sáng #

    Truyen nay chua full ha?chan qua

    • keodeo318 Tháng Bảy 1, 2014 lúc 10:03 chiều #

      uhm bạn ạ, mình đang lười quá, nhưng mình sẽ cố gắng chạy truyện cho hoàn ^^
      mong bạn tiếp tục ủng hộ !

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: