Nam gian nữ tặc Chương 3.1

18 Jul

a a a sao càng ngày các chương càng dài như vầy chớ *khóc ròng* oa oa oa. . . các tình yêu vào đây cứu kẹo đi

Chương 3.1:

Trong hoàng cung, ngoại triều nơi hoàng đế xử lý triều chính ở hướng Dương (hướng có ánh mặt trời chiếu vào, là sườn Nam của núi, phía Bắc dòng sông), nội đình nơi đế hậu ở thì hướng Âm (ngược với hướng Dương, là Bắc núi, Nam sông). Hướng Dương hướng Âm là chỉ sự khác nhau của vận mệnh, tượng trưng cho âm dương hòa hợp, về phần các hoàng tử lấy hướng Đông làm chủ, thái tử đương nhiên ở Đông cung, nhưng trước mắt chưa sắc phong thái tử, bởi vậy Đông cung đang bỏ không, không có người ở. Mà ba vị hoàng tử trước mắt mỗi người ở tại cung Thanh Hòa, cung Thanh Thánh và cung Thanh Tín, nơi ở của Nhị hoàng tử là cung Thanh Thánh gần phía đông nhất trong cung.

Giờ là giờ cơm chiều, Nhị hoàng tử cho triệu các vị khuê tú đến, mở tiệc lớn ở cung Thanh Thánh, muốn các nàng đều được thể hiện tài nghệ cùng vui chơi.

Giai nhân ai lại không xuất ra bản lĩnh toàn thân chứ, có ngâm thơ, có vẽ tranh, có đánh đàn, có nhảy múa, so tài khoe sắc, rất náo nhiệt nha.

Lúc này người đánh đàn trên đài chính là em ruột của thị lang bên Hình bộ, nhìn vẻ đẹp thôi cũng đủ thay cơm rồi, nhưng mọi người còn bận nhăn nhó với Liễu Như Tùng ở bên, không ít khuê nữ khi nghe đến cái tên Liễu Như Tùng trong danh sách cạnh tranh đều mặt xám như tro tàn. Có điều nghĩ lại, dựa vào hành vi phóng đãng không biết xấu hổ của nàng, Nhị hoàng tử chính trực sao có thể nhìn trúng nàng được, ừ thì nàng xinh đẹp như hoa, nhưng thất đức là chuyện tối kị của hoàng gia, thử hỏi trong lịch sử, hoàng triều nào lại cho phép cưới một kỹ nữ vào cung đây?

Cho nên mỗi người chỉ coi Liễu Như Tùng này như kẻ địch giả mà yên tâm hơn nhiều, nhưng vẫn không khỏi lo lắng, ngộ nhỡ yêu tinh này lấy thuật dụ dỗ mê hoặc để Nhị hoàng tử hóa liều mà chọn nàng làm phi thì phải làm sao bây giờ?

Nhưng sau khi tiến cung, mọi người đã hoàn toàn yên tâm rồi, bởi vì Nhị hoàng tử căn bản là hoàn toàn khinh thường nàng, tiến cung được mười lăm ngày, hắn cũng chưa từng mở miệng nói với nàng một câu, ngay cả một khuôn mặt tươi cười cũng chưa từng cho nàng, danh hoa kinh thành này xem ra ở trong mắt của Nhị hoàng tử quả thực chỉ như hoa dại ven đường không đáng một xu, có người thậm chí, nhìn nàng như là tàn hoa bại liễu, ghét bỏ vô cùng.

Thấy người gặp họa, ai ai cũng vui sướng nha, không khỏi chính thức thở phào, yêu nữ ngàn năm này gặp phải vị hoàng tử cương nghị nội liễm, ha ha, không có đất diễn rồi!

Khuê nữ trên đài còn đang ra sức gảy một khúc “Tiêu tương dạ vũ” (đêm mưa nơi sông Tiêu Tương), mọi người tập trung yên lặng nghe, ai cũng chìm trong nỗi xót thương, đang đến đoạn ai oán thê lương vạn phần, bỗng dưng “Dát tư, dát tư”, một tiếng lại một tiếng cứ thế truyền tới, mọi người nhất thời hồ nghi nín thở tìm theo tiếng động nhìn về phía người phát ra âm thanh.

Chỉ thấy Liễu đại cô nương nàng lại cứ ngồi cắn hạt dưa tanh tách, phát ra âm thanh gây nhiễu, làm tiếng đàn trên đài cũng thác loạn, người đánh đàn mặt đỏ tía tai, không biết làm sao cho phải.

Mọi người lập tức trợn mắt trừng nàng, nàng lại làm như không thấy, vẫn phát ra âm thanh cắn hạt dưa “Dát tư, dát tư” như trước mà nhiễu loạn người khác, hiển nhiên đại cô nương nàng là cố ý!

“Đại tỉ.” Liễu Như Phong liền ngồi xuống phía sau nàng, chỉ có thể đỏ mặt khẽ kéo góc áo của nàng, muốn nàng tiết chế một chút, nàng lúc này mới cười vô tội lại ngọt ngào làm say chết người không đền mạng. (kẹo: được r, kẹo thừa nhận cái chữ k đền mạng là kẹo tự thêm vào a :”>)

“Ủa? Sao vậy? Các ngươi đừng để ý đến ta làm gì, người gảy cứ tiếp tục gảy đi, người nghe cứ tiếp tục nghe đi, người cắn, ừ ta cũng tiếp tục cắn đây ( =)) ).” Nàng phất tay nói với  khuê nữ trên đài, như thể vẫn chưa biết mình vô lễ ở chỗ nào.

“Đại tỉ!” Liễu Như Phong thực muốn phát điên. Bây giờ cũng thật sự để cho người ta chế giễu rồi, lại còn là ngay trước mặt Nhị hoàng tử, hắn nhất định sẽ nghĩ Liễu gia ai ai cũng đều là như thế, biết đâu lại xem thường luôn cả nàng mất thôi.

Chỉ là Liễu Như Tùng vẫn như cũ cắn hạt dưa không để ý tới nàng. Nàng chính là cố ý a, Nhị hoàng tử muốn tĩnh tâm ngưng thần để nghe một khúc “Tiêu tương dạ vũ” nàng liền không cho hắn được như nguyện, không nháo đến mức hắn càng thêm phiền chán thì không được, tốt nhất một đường đem nàng đuổi ra khỏi cung luôn đi, vậy thì nàng có thể mỗi ngày khi ánh sáng mặt trời chiếu đến mông rồi mới dậy, đừng có mỗi ngày gà vừa gáy đã bị vật ra trang điểm a, đối với con cú như nàng mà nói, ôi, thật sự là một sự thống khổ.

Huống hồ, biết rõ danh hiệu phi tử này không có khả năng rơi xuống đầu mình, vẫn luôn là hoa hồng nay lại lưu lạc đi làm cái lá làm nền, nàng bây giờ có khác nào người hầu đi theo công tử đến trường, nhàm chán tới cực điểm lại lãng phí thời gian, còn không bằng sớm hồi phủ, thực hiện xuân thu đại mộng (ước mơ, hoài bão lớn) của nàng có phải tốt hơn không.

Thấy nàng cứ việc ta ta làm, không thèm để ý gì, Liễu Như Phong lo lắng buồn bực, rồi lại không có cách nào.

Sao nàng lại có một tỷ tỷ siêu cấp bốc đồng như vậy chứ!

“Liễu đại cô nương.” Giọng nói trầm thấp vững vàng này cắt đứt tiếng vang cắn hạt dưa kia, từ từ truyền đến. Từ lúc tiến cung tới nay, rốt cuộc hắn lần đầu tiên mở miệng vàng nói chuyện với nàng.

Nàng ngẩng cằm lên, nghênh đón nhìn vào hắn, ánh mắt không che giấu khiêu khích. “Ừ, ta đây.” (@.@)

Hắn nở một nụ cười. “Trông ngươi đêm nay cũng nghỉ ngơi cả một chập rồi, hạt dưa cắn xong không ít, các cô nương ai cũng thể hiện một thứ tài hay, ngay đến cả lệnh muội vừa rồi cũng ngâm thơ diệu ngữ khiến mọi người tán thưởng không thôi, ngươi thân là tỷ tỷ, thế mà cả buổi cũng không nói một câu, đừng nói là ngay cả một chút tài nghệ cũng không có nhé? Nghe nói Liễu phu nhân năm đó bị bệnh mà mất, ba cô con gái đều do Liễu đại nhân một tay nuôi lớn, nhưng hắn dạy dỗ con gái cũng thật khác người nhỉ, con gái thứ hai sắc nghệ (nhan sắc+tài nghệ) song toàn, nhưng con gái đầu này thì lại, chậc chậc, không có tư sắc, cũng chẳng thấy tài đức, aiz, đáng tiếc, đáng tiếc.” Phần châm chọc của hắn càng nhiều hơn một chút.

Trong đầu nàng hừ một tiếng. Muốn kích cho nàng xấu mặt, hừ, nàng không cho hắn như ý. “Ta từ nhỏ tang mẹ, không được dạy dỗ tốt, đến giờ bị xấu hổ mất mặt, ta cảm thấy xấu hổ sâu sắc a, cảm thấy thực xin lỗi cha a, uổng cho ông một người già bồi dưỡng ba chị em chúng ta từ nhỏ, dạy phổ nhạc điền từ thuê thùa vẽ tranh, đánh cờ tiêu khiển, đến cả đánh đàn cũng bắt học hết lần này tới lần khác, muốn người khác đừng có xem thường những đứa bé không mẹ, nào ngờ hôm nay vào cung, khiến cho phụ thân hổ thẹn rồi.” Nàng cúi thấp mặt, làm bộ làm tịch.

“Ý của cô nương là, ngươi cầm kỳ thư họa mọi thứ đều thành thạo, là ý này sao?” Kẻ xuất sắc hơn người kia trừng mắt nhìn vào khuôn mặt tươi cười không chút nào chột dạ của nàng nói.

“Ta không nói như vậy, nhưng Nhị hoàng tử cứ khẳng định như vậy, vậy cứ coi là vậy cũng được.” Nàng cười đến gian xảo, còn kiêm cả da mặt dày, cúi đầu, lại một trận nhíu mi. Âm thanh này. . . . . .

“Một khi đã như vậy, ngươi có thể đàn một khúc vì ta trợ hứng được không?”

Hừ, nghĩ có thể thách đố nàng sao, nằm mơ!

“Có thể, ta đành miễn cưỡng vậy.” Nàng phong thái yểu điệu mà chậm rãi đi lên đài, trên đài vốn em gái ruột của thị lang bên Hình bộ còn đang ngồi, vừa thấy nàng mỉm cười khẽ liếc nhìn, dáng vẻ kiêu ngạo, lập tức sợ hãi mà dịch mông nhường ghế, khẽ chạy xuống đài quay về chỗ ngồi.

Nàng che miệng cười, chỉ ngồi xuống, chuyển động điều chỉnh dây đàn.

“Ta đành miễn cưỡng xấu mặt dâng lên một khúc 『 đêm phượng hoàng 』 tặng các vị vậy.” Nàng vỗ nhẹ bệ đàn, mềm mại nhẹ gảy, đặt tay xuống linh hoạt, ngâm nga, ôn nhu, dứt khoát, tập trung, v.v.. điều khiển tinh tế thành thục, khúc âm vạn phần kiều diễm, làm cho người thanh tâm quả dục (không có ham muốn), trái tim trong sáng cũng muốn trở nên điên cuồng.

Một khúc đàn xong, tất cả nữ nhân đều là khuôn mặt khao khát, xuất ra vẻ ngoài ý muốn, vốn tưởng rằng nàng chỉ có mỹ mạo, không ngờ đánh đàn lại tinh diệu như thế, công lực cao thâm chỉ sợ các nàng không ai có thể sánh kịp.

“Ba ba ba. . . . . .” Âm thanh Nhị hoàng tử vỗ tay tán dương hoan nghênh rốt cuộc truyền đến, nàng lúc này mới nhìn về phía khuôn mặt không hề có gì kinh ngạc của hắn, một mạch bước xuống đài.

Lúc sau, Liễu Như Tùng lại cực lực bộc lộ tài năng thư pháp, múa bút tự nhiên, như nước chảy mây trôi, mọi người xem đến mức trợn mắt há mồm, cuối cùng, lại ở trước mặt mọi người múa một khúc “Xuân hí thủy” (nghịch nước mùa xuân), cũng giống như trước khiến người ta phải kinh ngạc, mỗi lần xoay người, chuyển động đều đem dáng người yểu điệu của nàng bày ra không sót tí nào, mỗi cái nhăn mày mỗi một nụ cười, thoát trần tuyệt tục, quả thực là tiên tử nghịch nước, đẹp không sao tả xiết.

Nhảy xong, Nhị hoàng tử xanh cả mặt, đôi mắt trong suốt thâm thúy càng thêm phức tạp khó hiểu. (kẹo: ờ hờ anh ghen, quả này chị xong đời =)) )

Tất cả nữ nhân cũng vỗ ngực khẽ thở gấp. Đúng là cái đồ yêu nữ ( 100% =)) ), chuyên môn đi câu dẫn hồn vía đàn ông, đáng sợ, thật đáng sợ, vô cùng đáng sợ!

***********************************************

            Hoàng cung lớn thiệt nga, Liễu Như Tùng một mực tránh né những nữ tử cố gắng nịnh nọt quyến rũ Nhị hoàng tử, một mình đi lung tung trong cung. Đây chính là kinh nghiệm khó có được a, thâm cung nội viện luôn luôn là cấm địa đối với người thường, có cơ hội tuyệt không thể bỏ lỡ, đương nhiên phải tham quan cho kĩ, dù sao, đây cũng có lẽ là cơ hội duy nhất kiếp này để nàng đi thăm hoàng cung, bởi vì nàng thực khẳng định, không lâu sau, nàng sẽ bị người ta quét như quét rác ra khỏi cung, về nhà tự mình lo cho mình thôi.

Nhàn nhã bước tới hoa viên, bốn phía tùy thời có cung nữ thái giám đi qua, nhưng biết nàng là tuyển tú mà Nhị hoàng tử tuyển tiến cung, nên cũng không quấy rầy nàng, mặc nàng tùy ý đi dạo, ngắm nhìn một bức phi long thạch điêu (điêu khắc bằng đá hình rồng bay) đứng sừng sững ở chính giữa hoa viên tạc từ hơn mấy vạn viên đá hoa cương và cẩm thạch, rất đỗi hùng vĩ đồ sộ, nàng tấm tắc thán phục. Tuy rằng nàng đã là cành vàng lá ngọc, cuộc sống nhà giàu xa hoa phú quý, nhưng so với hoàng gia vẫn là một trời một vực, không đáng nhắc tới.

Xa xa, nàng nhìn thấy một vị phu nhân được các cung nữ vây quanh, dáng vẻ vênh váo tự đắc, y phục hoa gấm, tuy hơi lớn tuổi nhưng nhờ bảo dưỡng nên vẫn rất xinh đẹp.

Nàng đoán, có thể ở trong cung này thể hiện thần thái như thế chỉ có thể là một người, đích thị là Trăn phi cậy mình được sủng mà kiêu theo như lời đồn không thể sai được.

Nàng nhún nhún vai, không để ở trong lòng, nếu Trăn phi không nhìn thấy nàng, nàng cũng không dại đi hành lễ để bị coi thường, vì thế xoay người đi về hướng ngược lại.

“Ơ? Đây chẳng phải là Liễu đại cô nương sao?” Tam hoàng tử giống như nhặt được bảo vật liền bước nhanh đến.

“Thì ra là Tam hoàng tử, xin bái kiến Tam hoàng tử.” Nàng cúi người hành lễ, âm thầm rên rỉ một chút, tuy rằng mất hứng khi thấy hắn, nhưng vẫn khôn khéo không biểu hiện ra ngoài.

Người này đúng là chân truyền mẹ nào con nấy, lớn lên kỳ thật trông cũng không tồi, nhưng thái độ làm người lại dâm dật, từ trước đến nay, nàng tránh né hắn đã không dưới cả trăm lần, giờ lại bị hắn túm được, buồn bực ghê gớm nhưng cũng chỉ đành mỉm cười cho có lệ.

Hắn thấy nàng cúi người hành lễ, một đôi tay heo không có quy củ lập tức duỗi ra, làm như muốn đỡ nàng dậy, kì thực là muốn ăn được một ít đậu hũ của nàng thôi, nhưng Liễu Như Tùng há lại không biết ý định của hắn, vì thế nàng khéo léo lui một bước, khiến hắn vồ hụt.

Hắn cũng không tức giận, có lẽ là đã quen với bị nàng gạt đi rồi, từ lâu đã quen rồi.

“Liễu cô nương, nàng sao lại đi dạo một mình trong cung vậy, không có ai bồi nàng sao?” Biết rõ nàng là một trong những tuyển phi của Nhị hoàng tử, hắn vẫn còn cố ý hỏi. Trên thực tế, sau khi nghe nói nàng cũng là một trong những tuyển phi của Nhị ca xong, hắn tức giận đến mấy buổi tối ngủ không yên, vừa hận chính mình nạp phi quá sớm, vừa hận Nhị ca đoạt mất người yêu.

“Ta chỉ muốn một chút thanh tĩnh, không muốn bị người quấy rầy.” Ám chỉ này đủ rõ ràng đi, chỉ chờ cho đầu heo này thức thời một chút mà tự động rời đi.

“A, cô nương thật giống ta nha, ta cũng muốn tìm một nơi thanh tĩnh ngồi một lát, không bằng, chúng ta cùng đi đi.”

Tên quỷ mặt trơ trán bóng này, nhất định là hạ quyết tâm muốn dây dưa không dứt với nàng rồi! Thấy một đôi tay heo của hắn vừa muốn duỗi đến, nàng đè nén lửa giận đang muốn cự tuyệt tránh né, một giọng nam trong trẻo lắng đọng liền xuất hiện trên đầu nàng.

“Tam đệ, Liễu cô nương có lẽ sẽ không rảnh đi tìm nơi thanh tĩnh đâu, bởi vì ta định muốn ở ngọ yến (bữa tiệc buổi trưa) mời tất cả tuyển phi, mời nàng thưởng thức sơn hào hải vị trong cung.” Nhị hoàng tử nhanh nhẹn bước tới.

“Vậy sao?” Chuyện tốt khó có được bị cản trở, Tam hoàng tử đầy một bụng hỏa.

“Đi thôi.” Nhị hoàng tử lạnh lùng nói với nàng, ánh mắt đạm mạc, không hề dao động.

Nàng tức không chịu được, chủ động kéo tay Tam hoàng tử. “Đã là ngọ yến, ta tin Nhị hoàng tử sẽ không để ý Tam hoàng tử gia nhập buổi tiệc chứ, như vậy càng náo nhiệt hơn, Nhị hoàng tử, ngươi nói có đúng hay không?” Nàng khiêu khích mà kéo nhanh tay của Tam hoàng tử.

Diêu Thường Thiên vui đến bay lên được, nhìn cánh tay nhỏ bé trắng noãn cầm tay hắn, thật vui vẻ. “Nhị ca, đệ muốn đi, huynh sẽ không keo kiệt đến mức không mời thần đệ đi ăn một chút chứ?”

Diêu Thường Diễm liếc mắt nhìn nàng cầm tay nam nhân khác, thần sắc vẫn như trước không thay đổi, ngay sau đó nói: “Muốn tới thì tới đi.” Vẻ mặt không gợn sóng như là đang nói, nàng Liễu Như Tùng chỉ là một người phóng đãng như vậy mà thôi, chẳng có gì quá là kỳ lạ.

Được lắm, hắn chê nàng dâm đãng vô sỉ, nàng liền phát tác cho hắn xem đủ!

Chỉ thấy trên buổi tiệc, Liễu Như Tùng dáng người so với hoa còn đẹp hơn, xinh đẹp vô song kề sát bên Tam hoàng tử, gần đến mức làm hắn tâm hoa nộ phóng (sướng như mở cờ trong bụng), cả người suýt nữa thì bổ nhào lên gặm cắn tiểu yêu tinh ngàn năm này.

Lúc này tiểu yêu tinh càng tươi cười mê người mà dâng lên hắn một viên anh đào, hắn như say như mộng liền đưa miệng ra tiếp được. Anh đào do mỹ nhân đút cho quả thực ngọt, ngọt khiến người ta chết không đền mạng a!

Cả bàn tiệc liền liếc nhìn hai người bọn họ không thèm nhìn tới người ngoài, cứ qua qua lại lại, công khai liếc mắt đưa tình rất chi là khoái hoạt.

Rốt cuộc có người nhìn không chịu nổi, khuê nữ của thượng thư bên phía Công bộ thượng thư là người thứ nhất cả giận nói: “Liễu cô nương, ngươi tiến cung là vì Nhị hoàng tử mà đến, sao lại giống như một dâm phụ phong lưu, đối với người mà tương lai có thể là em chồng khoe khoang phong tình, vô liêm sỉ như vậy?” Càng về sau nàng lại càng nhịn không được mà tức giận mắng.

Nghe vậy, nàng buông anh đào còn muốn nhét vào miệng hắn, ánh mắt đảo qua quyến rũ mê người, nhưng vẻ mặt lại buồn bực. “Hả? Ngươi nói tương lai có thể là em chồng? Ta có nghe sai hay không đây? Hóa ra ta có tham gia cạnh tranh sao, ta sao lại không nhớ rõ nhỉ?”

“Ngươi! Ngươi ai cũng có thể làm chồng, không xứng tham gia tuyển phi của hoàng gia!” Khuê nữ của thượng thư bên phí Công bộ lại mắng ra tiếng.

“Ngươi câm mồm!” Không thể đứng nhìn mỹ nhân chịu ủy khuất, Tam hoàng tử lập tức ra tay vì nàng.

“Tam hoàng tử, ngươi không cần phải tức giận, nàng nói đúng a, lấy thanh danh của ta, thật không xứng tham gia hoạt động tuyển phi của hoàng gia, hơn nữa danh tiếng trong sạch của Nhị hoàng tử tài trí hơn người, nếu ta thực được tuyển không phải là làm bẩn thanh danh cao quý của hắn sao? Cho nên ta cho rằng, Nhị hoàng tử vẫn là xứng với Nhị muội thanh tao cao thượng kia của nhà ta thôi, vậy mới thật thỏa đáng nha.”

Nàng vừa vì muội muội nhà mình giúp một tay xong lại tiếp tục ủy khuất nói: “Ta cũng tự mình hiểu được, lần tuyển phi này, coi như chỉ là một tháng du lịch cung đình thôi, đi chơi xong đương nhiên phải về nhà, nếu đến đây, sao có thể không tận hứng, không ăn uống vui chơi cho đã nghiền chứ, Tam hoàng tử, ngươi nói có phải hay không?” Nói xong, ánh mắt nàng cố ý liếc về phía Diêu Thường Diễm đang ngồi trên cao ghế chủ vị, ủy khuất cười với hắn, hắn lại trả cho nàng vẻ mặt lạnh lùng hờ hững.

“Đúng đúng đúng, nàng nói gì cũng đúng.” Giọng nói này Tam hoàng tử nói đến mức xương cốt đều nhũn ra.

“Mà nếu vậy cũng tốt thôi, các tỷ muội không hoan nghênh chúng ta, không bằng chúng ta sớm cáo lui đi, đổi sang nơi khác dùng đi, đừng ở đây cản trở ánh mắt của các nàng làm gì.” Nàng khiêu khích nói.

Mắt hắn lập tức sáng lên. “Được, như vậy đi.” Ngay cả nói cáo lui với người chủ tiệc kia cũng không kịp, Diêu Thường Thiên lôi kéo nàng linh hoạt nhanh chóng chạy lấy người.

“Đại tỉ!” Liễu Như Phong không thể tin mà nhìn vào đại tỉ thực sự cùng Tam hoàng tử tên đăng đồ tử này đi rồi. Nàng không phải chán ghét nhất là hắn sao? Sao còn có thể cùng hắn liếc mắt đưa tình, đơn độc hẹn hò?

Cẩn thận nhìn về phía chủ tiệc, chỉ thấy hắn cúi đầu không nói, chung quanh tràn ngập không khí quỷ dị nói không nên lời.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: