Archive by Author

HHTHNVNA 525 ~ 526

11 Th10

ô lêu lêu

 

     

 Chương 525: Nàng may mắn như vậy?

 

Phi nhi thực nghiêm nghị, bắt đầu nói: “Hình như là nói, cứ nửa đêm, tại Thu Thủy Các phía đông Vương phủ, có thể nghe được tiếng một nữ nhân đang khóc. Từng có một người lớn gan nửa đêm vào trong đó, tra xem chuyện này là thực hay giả. Kết quả, người kia sau khi đi ra, liền câm luôn. Về sau, liền ly khai Vương phủ.”

Tô Tiểu Tiểu có chút thất vọng.

Bởi vì truyền thuyết…

Cùng chuyện đêm nó nàng chứng kiến một chút giống nhau cũng không có.

Chẳng lẽ, nàng may mắn như vậy?

Tới nơi này còn chưa tới nửa tháng, liền thành người đầu tiên nhìn thấy quỷ?

Tô Tiểu Tiểu hỏi: “Còn chuyện khác không?”

Phi nhi lắc đầu, nói: “Vương Phi, vương phủ của chúng ta có thể là do chính khí thịnh, quỷ quái đều không dám tới gần. Vì thế, truyền thuyết về ma quỷ, vương phủ chúng ta là đặc biệt thiếu.”

Tô Tiểu Tiểu “Nha” một tiếng.

Lúc này, Phi nhi bỗng nhiên nói: “Ai nha, Vương Phi, Vương gia thật mau sẽ trở lại. Nô tỳ phải đi ra ngoài.”

Tô Tiểu Tiểu nhìn xem sắc trời bên ngoài, cũng biết Thượng Quan Thanh sắp quay lại.

Nàng nói: “Ân, ngươi đi ra ngoài đi.”

Sau khi Phi nhi đi khỏi, Tô Tiểu Tiểu vươn vai một cái.

Có lẽ là bởi vì vừa nói chuyện với Phi nhi, Tô Tiểu Tiểu lúc này trong lòng một tia sợ hãi cũng không có.

Hừ.

Có bản lĩnh để cho nàng thấy thêm lần nữa.

Nàng gặp một lần liền đánh một lần! !

Dám dọa Tô Tiểu Tiểu nàng, không muốn sống nữa phải không.

********* đêm động phòng hoa chúc đường ranh giới **********

Tô Tiểu Tiểu chờ nha chờ nha chờ…

Đợi cho đến khi đêm xuống…

Như trước vẫn không thấy thân ảnh Thượng Quan Thanh.

Dựa theo thành thân quy củ mà nói… Lúc này Thượng Quan Thanh hẳn là đã về tới hỉ phòng, cùng tân nương tử khanh khanh ta ta…

Chính là, vì cái gì mà cho tới bây giờ vẫn chưa về đây?

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy được thực nhàm chán.

Nàng ở trên giường lăn qua lăn lại… Lăn qua lăn lại…

Thẳng đến khi Tô Tiểu Tiểu sắp ngủ thì nàng mới nghe được bên ngoài truyền lại một trận tiếng bước chân.

Tô Tiểu Tiểu lúc này mới đột nhiên bừng tỉnh.

Nàng từ trên giường bật dậy.

Sau đó vội vàng sửa sang lại mũ phượng cho tốt, ngoan ngoãn ngồi ở mép giường.

 

Chương 526: Đêm động phòng hoa chúc không làm gì

(ố ta không biết làm sao cho nó nghe hợp lý nữa) :))

 

Làm sao biết tiến vào lại là hai người…

Một người là sư phụ, một người là Thượng Quan Thanh đang say khướt.

Tô Tiểu Tiểu thấy vậy, cuống quít vén mũ phượng lên, sau đó đi xuống giường.

Sư phụ đang dìu Thượng Quan Thanh, hắn hơi xin lỗi nói: “Tiểu Tiểu, Thanh nhi mới vừa rồi ở bên ngoài bị người ta chuốc hơi quá chén, ngươi thông cảm một chút.”

Tô Tiểu Tiểu cười cười, “Không sao, vất vả sư phụ người.”

Sư phụ cũng cười nói: “Kia Thanh liền giao cho ngươi.”

Dứt lời, sư phụ liền giúp đỡ Thượng Quan Thanh đi đến bên giường, đặt Thượng Quan Thanh ổn định trên giường xong, sư phụ mới ly khai.

Tô Tiểu Tiểu sau khi nghe được thanh âm đóng cửa, mới đi tới bên giường.

Nàng đưa tay chọc chọc Thượng Quan Thanh.

Thượng Quan Thanh không phản ứng chút nào.

Đã muốn say đến ngay cả lão bà của mình là ai cũng không biết.

Tô Tiểu Tiểu có chút mất hứng.

Cho dù là ai cũng sẽ mất hứng.

Có thê tử nào sẽ cao hứng khi đêm động phòng hoa chúc lão công của mình uống đến bất tỉnh nhân sự?

Tô Tiểu Tiểu dùng sức chọc chọc Thượng Quan Thanh, “Xấu xa”.

Mặc dù là trong miệng nói như vậy, nhưng là nàng vẫn là chịu phận bất hạnh giúp đỡ Thượng Quan Thanh cởi bỏ ngoại bào, lại đi lấy nước ấm giúp hắn lau mặt.

Nàng trong lòng oán giận đám khách nhân…

Thật là.

Biết rõ hắn còn muốn động phòng! ! !

Lại vẫn đem hắn chuốc say như vậy! ! ! !

Tức chết đi được! ! ! !

Tô Tiểu Tiểu dấy lòng bắt đầu phê phán thói quen uống rượu! ! !

Thật không biết là ai quy định ngày kết hôn phải kính rượu…

“Ai…”

Tô Tiểu Tiểu cảm thấy thực bất đắc dĩ.

Êm đẹp một cái đêm động phòng hoa chúc, như vậy lại không có.

Thật sự là đáng tiếc nha.

Bất quá đáng tiếc như thế nào, Thượng Quan Thanh cũng đã say.

Muốn động phòng cũng động không được nữa.

Tô Tiểu Tiểu cũng tự mình một người cởi giá y, sau đó nằm bên cạnh Thượng Quan Thanh, hai người vẫn mặc quần áo mà đi ngủ. (thỏ: Chả lẽ ko mặc gì chị ơi…)

Chuyện gì cũng không làm.

Ngày hôm sau khi Thượng Quan Thanh tỉnh lại, đầu của hắn đau vô cùng.

Sau khi thấy Tô Tiểu Tiểu nằm bên cạnh mình, trong đầu nhất thời nhớ lại chuyện tối ngày hôm qua.

Tựa hồ là nhìn thấy sư phụ…

Sau đó sư phụ một mực cùng hắn uống rượu…

***************

 

Advertisements

HHTHNVNA 523 ~ 524

10 Th10

Bé Ong 4 days kaka! !

 

Chương 523: A di đà phật

 

Dù sao trong lòng Tô Tiểu Tiểu, hôn lễ đơn giản khi đó tại Đô Thành đã hoàn thành.

Hơn nữa lại nói, dù có hay không lần hôn lễ này, nàng đã là thê tử của Thanh, Huyền Thanh Vương Vương Phi.

Hôn lễ lần nữa có tốt như thế nào, cũng không bằng nổi một câu “Duy nhất” của Thanh.

Vì thế, Tô Tiểu Tiểu sau khi vào hỉ phòng, liền cho Phi nhi lui ra, bản thân dỡ xuống mũ phượng, sau đó liền ở trên mặt áo ngủ đỏ thẫm bằng gấm thêu đôi chim uyên ương lăn vài vòng.

Lúc sau, nàng mới từ trên giường bật dậy.

Thực sôi nổi đi tới trước gương trang điểm.

Nhìn thấy chính mình trong gương, nhìn thấy giá y trên người…

Tô Tiểu Tiểu ánh mắt ngay cả dời đi cũng luyến tiếc.

Ai nha nha.

Này giá y thật khá nha.

Ai nha nha.

Nàng thật hạnh phúc nha.

Ai nha nha.

Có thể mặc giá y đẹp như vậy cùng người mình yêu thành thân, thật sự là như một giấc mộng.

Nếu đây là mộng, Tô Tiểu Tiểu thực muốn mộng này có thể là mãi mãi, nàng không muốn tỉnh lại.

Ngay tại lúc Tô Tiểu Tiểu đối với gương đồng trái nhìn phải nhìn, toàn thân đều tản ra hạnh phúc chói lọi thì không biết vì cái gì, trong đầu lại đột nhiên nhảy ra hình ảnh khủng bố đêm hôm trước.

Cái kia khuôn mặt không có ngũ quan lại hiện lên trong óc của nàng.

Tô Tiểu Tiểu lúc này không dám nhìn vào gương nữa.

Bởi vì người bình thường khi sợ hãi đều không dám soi gương, sợ sẽ ở trong gương thấy thứ gì không nên thấy…

Vì thế, Tô Tiểu Tiểu lấy vận tốc ánh sáng chạy vội tới trên giường.

Nàng ở trong miệng lẩm bẩm.

“A di đà phật… A di đà phật… A di đà phật… Hôm nay là ngày vui của ta, ngươi ngàn vạn lần đừng tới tìm ta nha…”

“Ngàn sai vạn sai đều không phải lỗi của ta… Ta chỉ vừa mới tới nơi này, làm sao có thể sẽ cùng ngươi kết oán…”

“Ngươi nếu muốn báo thù, khẳng định là đã tìm lộn người…”

“A di đà phật… A di đà phật… Thượng đế nha, Phật tổ nha… Quan Âm nha… Các ngươi nhất định phải phù hộ ta nha, đừng cho ma quỷ tới tìm ta nha…”

Sau khi Tô Tiểu Tiểu lẩm bẩm được một lúc, đáy lòng nàng sợ hãi là chỉ tăng không giảm.

Bởi vì giờ khắc này, chung quanh thập phần yên tĩnh.

Tô Tiểu Tiểu chỉ có thể nghe được thanh âm lải nhải của chính mình…

 

Chương 524: Trong vương phủ có ma quỷ sao?

 

Tô Tiểu Tiểu sợ hãi trong lòng nháy mắt liền tới đỉnh điểm.

Lúc này, nàng rống lớn một tiếng.

“Phi nhi, vào đây.”

Phi nhi sau khi nghe được tiếng nàng, lập tức chạy vào.

Nàng nhìn thấy thần tình hoảng sợ của Vương phi, cuống quít hỏi: “Vương Phi, có chuyện gì vậy?”

Tô Tiểu Tiểu miễn cưỡng cười cười, “Không có gì, ta đột nhiên có chút đói bụng…”

Lúc này, Phi nhi mới chú ý tới trên đầu Tô Tiểu Tiểu.

Nàng vội vàng nói: “Ai nha, Vương Phi, người không thể tháo mũ phượng xuống nha. Phải đợi Vương gia vén hỉ khăn lên, người mới có thể tháo mũ phượng xuống.”

Có thể là do có thêm thanh âm của một người khác, Tô Tiểu Tiểu trong lòng trái lại không sợ hãi gì nữa.

Sắc mặt của nàng cũng dần dần khôi phục nét hồng nhuận.

Nàng cười nói: “Cũng phải, Phi nhi, ngươi đem mũ phượng lại đây, đội lại cho ta.”

Phi nhi lúc này mới vui vẻ ứng thanh “Vâng”.

Tô Tiểu Tiểu lúc này mới cảm giác mình mới vừa rồi kinh hãi thái quá.

Chuyện đêm hôm đó, hiện tại nhớ tới lại vẫn có thể hù dọa chính mình.

Chậc chậc, này thì không được.

Tô Tiểu Tiểu nghĩ như vậy.

Nàng quyết định.

Không thể tiếp tục như vậy.

Cho dù là quỷ quái cũng không có gì đáng sợ! ! !

Tô Tiểu Tiểu nàng là từ tương lai xuyên qua đến.

Nói như thế nào, nàng cũng so với ma quỷ này nọ cao hơn một bậc nha! ! !

Cho nên, nàng căn bản không cần sợ hãi! ! !

Lại nói, nàng lại không có làm sai sự tình gì.

Vì sao phải đi sợ hãi khuôn mặt không có ngũ quan đây?

Chỉ có người chột dạ mới đi sợ hãi những chuyện ma quỷ gì đó! ! !

Lúc này, Phi nhi đã bước tới, mang mũ phượng đội lên trên đầu Tô Tiểu Tiểu.

Tô Tiểu Tiểu thuận miệng liền hỏi một câu.

“Phi nhi, trong vương phủ này từng có ma quỷ không?”

Phi nhi vừa nghe, nháy mắt mấy cái, “Không có nha.”

Tô Tiểu Tiểu nói: “Phải không? Ngươi cẩn thận ngẫm lại…”

Phi nhi thực cố gắng hồi tưởng.

Bỗng nhiên, tựa hồ nghĩ tới điều gì, Phi nhi sắc mặt nhất thời tái nhợt.

Nàng nói: “Này… Có hay không chuyện ma quái nô tì cũng không biết. Nhưng là nghe các bậc tiền bối trong phủ nói, trong vương phủ tựa hồ có một cái truyền thuyết…”

Tô Tiểu Tiểu tò mò hỏi han: “Cái gì truyền thuyết?”

HHTHNVNA 521 ~ 522

9 Th10

Chào các tình iêu. Hum nay ta mới vào lại được đây. Hị hị. Cáo lỗi với mọi người thời gian vừa rồi nhiều chuyện quá ta không onl được. Giờ vào thấy nàng kimio cũng bận không kém gì ta. Hì. Post tạm 2 chương cho mọi người đỡ thèm nha. Tiện thể show hình bé nhà ta. Khà khà. Tự  sướng thôi các tình yêu đừng chém ta nha ~^^~

 

Giờ là đến phần hàng họ của các tềnh êu … (Lâu rồi ta không edit nên cảm giác nhiều chỗ không thuận lắm. Chỗ nào cần sửa mọi người góp ý giúp ta nha ^^)

 

Chương 521: Kết hôn không phải chuyện của một người.

 

Sư phụ khiêu mi, “Ân hừ” vài tiếng.

Thượng Quan Thanh lúc này nói: “Sư phụ, người ngồi xuống đây, chúng ta lại bái thêm một lần nữa.”

Dứt lời, Thượng Quan Thanh liền ý bảo hỉ nương tiếp tục hô thêm một lần nữa.

Làm sao biết lúc này hỉ nương lại ngơ ngác thốt ra một câu: “Nhưng là …giờ lành đã qua…”

Nàng đã làm hỉ nương nhiều năm như vậy, còn thật sự chưa bao giờ gặp loại tình huống này, bái đường cũng muốn phải làm lại…

Nếu bỏ lỡ ngày lành tháng tốt, này bái đường cũng không có ý nghĩa nha…

Hỉ nương đối với điểm này, với đạo đức nghề nghiệp của nàng, là thập phần kiên trì.

Thượng Quan Thanh sắc mặt trầm xuống.

Hỉ nương thập phần dũng cảm mà tranh luận.

“Vương gia, giờ lành đã qua mà bái lại, đối với tân nương tử không tốt.”

Lời này vừa ra, Thượng Quan Thanh sắc mặt hơi có chút trì hoãn.

Hắn nhìn nhìn Tô Tiểu Tiểu, lại nhìn nhìn sư phụ, có chút khó xử.

Tô Tiểu Tiểu lúc này đứng ra hòa giải.

“Ai, sư phụ, không bằng chúng ta như vậy đi. Này bái đường hôm nay không tính, chúng ta lại chọn một cái ngày lành tháng tốt, sư phụ người ngồi ở vị trí chủ vị, chúng ta sẽ chân chính bái đường, hôm nay bái đường, xem như là diễn tập! Diễn tập!”

Nếu như là thường ngày, Tô Tiểu Tiểu là tuyệt đối sẽ không nói những lời này.

Nàng từ nhỏ ở nhà bị nuông chiều, tới TrườngNhạc vương triều, Thái Hậu nàng cũng cãi lại như thường.

Nhưng là bây giờ bất đồng.

Nàng đã muốn thành thân.

Nàng là người đã có chồng.

Người bên nhà chồng, nàng nhất định phải nhẫn nại! ! !

Cho dù không thích, nàng cũng muốn dùng khuôn mặt tươi cười đối đãi, nhẫn nại.

Bởi vì nàng thích Thanh, nàng không muốn làm cho Thanh khó xử.

Cho nên nói, kết hôn từ trước đến nay đều không phải chuyện của một người, kết hôn đại biểu không chỉ là tình yêu của hai người đạt tới thăng hoa, hơn nữa còn có nghĩa là cần phải biết khoan dung với những chuyện không tốt trong gia đình đối phương.

Vì thế, Tô Tiểu Tiểu nhẫn nhẫn nhẫn!

Vì Thanh, nàng sẽ đối tốt với sư phụ không biết nhảy ra từ đâu này!

Mà vừa lúc này, sư phụ Thượng Quan Thanh bỗng nhiên nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng tinh.

“Ha, trêu các ngươi thôi. Thanh nhi, thê tử của ngươi thực thú vị, ta trước đó vài ngày có nghe Thập nương nói, ngươi dẫn theo thê tử trở về, này không phải gấp trở về xem hôn lễ của các ngươi sao?”

 

Chương 522: Từ địa ngục bay lên thiên đường.

 

Sư phụ khoát tay, “Không cần thêm lần nữa, như vậy là tốt rồi.”

Tô Tiểu Tiểu không khỏi ngẩn người.

Ôi, này thay đổi cũng quá lớn chứ.

Lập tức khiến cho Tô Tiểu Tiểu cảm thấy mình đang từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường.

Vốn tưởng sư phụ là người rất khó ở chung hơn nữa còn rất có thể cùng với phu quân của chính mình là quan hệ đồng tính, hiện giờ trong nháy mắt liền biến thành hòa nhã dễ gần phi thường dễ ở chung đại soái ca sư phụ.

Chậc chậc.

Thượng Quan Thanh sắc mặt lúc này lại là có chút phức tạp.

Hắn nhìn sư phụ, sắc mặt đã khôi phục lại bình thường.

Hắn cười nói: “Sư phụ, người vẫn là giống như trước đây thích trêu chọc người khác.”

Sư phụ cũng cười cười, hắn vỗ vỗ bả vai Thượng Quan Thanh.

“Thanh nhi, ngươi vẫn là giống như trước đậy, không hề thay đổi.”

Lúc này, hỉ nương vẫn đang đứng ở một bên thực rối rắm.

Vốn sau đó nên kêu đưa vào động phòng,

Chính là…

Hiện tại các nhân vật chính tựa hồ đều tán gẫu được thực cao hứng.

Mà lúc này các tân khách đều đã tách riêng thành từng nhóm.

Ai nha nha.

Thực rối rắm.

Nàng trở thành hỉ nương nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên gặp được loại tình huống quỷ dị như vậy.

Ai nha nha, nên làm cái gì bây giờ?

Kêu hay là không kêu đây? ? ? ?

Ngô, vừa lúc đó, hỉ nương ân nhân cứu mạng xuất hiện.

Tô Tiểu Tiểu thấy mình không xen vào giữa đề tài của Thượng Quan Thanh cùng sư phụ được, liền ý bảo hỉ nương đang đứng cạnh.

Uy uy uy, nên làm gì thì làm đi, nên kêu gì liền kêu đi…

Sững sờ ở đấy làm cái gì! ! ! !

Hỉ nương thấy Tô Tiểu Tiểu ra hiệu, lập tức trên mặt vui vẻ.

Nàng hắng giọng, thập phần sung sướng hô  ——

“Đưa vào động phòng —— ”

Một tiếng này làm cho tất cả mọi người đang sôi nổi đều sửng sốt.

Lúc này, mọi người lại chú mục vào Tô Tiểu Tiểu.

Tô Tiểu Tiểu thoải mái buống xuống rèm trân châu màu san hô trên mũ phượng, đặt tay lên trên tay Phi nhi, tự nhiên thoải mái đi ra ngoài.

****************** động phòng nha động phòng đường ranh giới ***********************

Mặc dù thành thân lần này lúc cuối có chút trò đùa, bất quá Tô Tiểu Tiểu vẫn là hết sức hài lòng.

Thông báo!

12 Th6

Quác quác a. Ta là thỏ đây. Ta có 2 tin không vui báo cáo vs các nàng.

Tin 1: Máy của nàng vịt hỏng main và mất hết dữ liệu rồi.

Tin thứ 2 là ta đang bị zona thần kinh nên thời gian này không có truyện đều cho các nàng được. Hic hic. Ta sẽ cố gắng onl post bài nhưng các nàng ăn chay tạm đã nhé. hic hic

TMKN – Chương 31

3 Th6

Edit: kimio

Chương 31: Triển khai thế công

Hôm nay, là cuối tuần. Đồng Vũ Lăng ngủ đến gần giữa trưa mới rời giường. Cha lâm thời tăng ca, em trai nghỉ trở về, bữa ăn giữa trưa này, có nàng, em trai cùng mẹ cùng nhau ăn cơm.

Sau khi cơm nước xong, mẹ ngồi cắt hoa quả, nàng cùng em trai cong vẹo tựa vào trên ghế sa lon, xem tv.

Chuông cửa đột nhiên vang lên.

“Tiểu Triết, nhanh đi mở cửa!” Đồng Vũ Lăng phân phó em trai.

Đồng Vũ Triết nhếch miệng: “Chị ở gần cửa hơn, đương nhiên là chị đi!”

Chân dài Đồng Vũ Lăng duỗi ra, nhẹ nhàng đạp hắn xuống đất, dùng ánh mắt cảnh cáo hắn, gọi hắn đi mở cửa.

Đã sớm hiểu biết cá tính chị mình, Đồng Vũ Triết, tuyệt không sợ, tiếp tục vững vàng ngồi.

Chuông cửa một mực vang không ngừng.

Cuối cùng, Đồng mẫu buông dao gọt trái cây, vừa đi về phía đại môn vừa lải nhải: “Mẹ và cha mấy đứa cũng không phải người lười, lại sinh hai đứa đều là đồ lười …”

Đồng Vũ Lăng lập tức xoay người ngồi dậy, chạy vội vàng nói: “Mẹ, mẹ cứ để đấy, con tới mở là được!”

Vừa mở cửa ra, ánh vào mi mắt chính là một mảnh màu đỏ, đỏ đến chói mắt, đâm vào khiến Đồng Vũ Lăng phải nheo lại hai mắt.

Nam sinh mặc đồng phục lập tức nói ra ý đồ đến: “Xin hỏi đây là nhà Đồng Vũ Lăng tiểu thư sao? Chúng tôi là nhân viên của cửa hàng bánh Vương Mão, có nhiệm vụ mang bánh cho Đồng tiểu thư đến đây.”

Đồng Vũ Lăng càng thêm nghi hoặc: “Tôi là Đồng Vũ Lăng, xin hỏi là ai bảo các anh đưa tới?”

Nhân viên cửa hàng bánh lễ phép đưa cho nàng một cái thẻ: “Ở đây có một cái thiệp cho Đồng tiểu thư.”

Đồng Vũ Lăng tiếp nhận, mở ra, chỉ thấy trên đó viết: tiểu nô lệ, chuyện tôi đã đáp ứng cô, tôi vẫn nhớ. Ngày hôm nay trước đưa tặng cô 20 hộp, còn lại sẽ đưa sau —— chủ nhân của cô.

Tiểu nô lệ! Chủ nhân! Thật là hắn! ! Vừa rồi phản ứng đầu tiên của nàng là nghĩ đến hắn …

“Làm sao vậy? Là ai a?” Lúc này, Đồng mẫu đến gần lại đây, ánh mắt chạm đến một ít hộp bánh đóng gói hoa lệ, không khỏi kinh ngạc hỏi: “Này … Sao lại thế này?”

Đồng Vũ Lăng không có trả lời ngay, một bên thu hồi tấm thiệp một bên mở rộng cửa, phân phó nhân viên cửa hàng bánh đem bánh chuyển vào trong phòng.

Sau khi hai nhân viên kia rời đi, Đồng mẫu vội vàng hỏi: “Tiểu Lăng, đám bánh này là ai tặng, như thế nào sẽ tặng nhiều như vậy?”

Đồng Vũ Triết cũng chạy tới: “1, 2, 3 … Oa, tận hai mươi hộp, đều là sản phẩm bánh của cửa hàng Vương Mão, một hàng nha. Chị, chị thành thật khai báo, có phải là câu được kẻ ngốc rồi hay không? Đúng rồi, là nam nhân lái cái xe xịn lần trước …”

Đồng Vũ Lăng nhanh chóng che lại miệng em trai, nhanh chóng lập một lời nói dối: “Đúng là một người bạn của chị, chị cùng hắn đánh cuộc, đã nói thua thì tặng bánh cho đối phương, không thể tượng tượng được hắn lại tặng thật! Mẹ, mẹ thử xem lại xem xử lý đống bánh này như thế nào.” Nói xong, không đợi mọi người phản ứng, nàng đi trở về phòng ngủ của mình, gọi điện thoại cho Long Triệt.

“Đã nhận được bánh rồi đi?” Ngày hôm nay Long Triệt đột nhiên cực kì ôn nhu.

Đồng Vũ Lăng nhất thời không có thói quen, sửng sốt một lúc mới nói: “Anh … thật sự là anh?”

“Đương nhiên, tôi đã nói rồi thì không hứa suông, nếu không phải sợ 200 hộp nhà cô ăn không hết, tôi còn định một lần đưa xong. Hiện giờ tôi đã sắp xếp cong rồi, sai người cứ cách hai ngày đưa đến cho nhà cô 20 hộp, đến khi đưa xong mới thôi.”

Đồng Vũ Lăng nhướng mắt: “Không cần, không cần cho nữa!”

“Tôi vốn là một người giữ chữ tín, lời tôi đã nói ra nhất định sẽ thực hiện.” Ngữ điệu của Long Triệt đột nhiên biến đổi: “Còn có, tôi đã nói muốn cô làm nữ nhân của tôi, cho nên … lời nói này cũng sẽ trở thành sự thật!”

Đồng Vũ Lăng vừa nghe, tức khắc trợn mắt há hốc mồm, trời ạ …

“Như thế nào? Cảm động đi?”

Cảm động cái quỷ! Đồng Vũ Lăng không phải nghĩ ngợi gì, lập tức cự tuyệt: “Long tiên sinh, anh đừng đùa tôi!”

“Tôi không phải đùa, tôi là thật lòng!”

“Anh đã có bạn gái, quan hệ rất tốt, phải nói là phi thường tốt, điều kiện của bạn gái của anh so với tôi tốt gấp trăm lần, cho nên, đề nghị anh sau này đừng đùa kiểu này nữa! Bánh ngày hôm nay tôi tạm thời nhận lấy, sau này đừng đưa đến nữa!”

“Tôi không có bạn gái! Tôi đã nói với cô rồi!” Tiếng nói của Long Triệt trầm xuống, mơ hồ lộ ra một tia hờn giận.

Đồng Vũ Lăng nhất thời bị dọa đến giật mình, rất nhanh lại nói: “Mặc kệ anh có hay không có bạn gái, dù sao chúng ta cũng không thích hợp, không xứng, không có khả năng! Biết không?”

Nói xong, Đồng Vũ Lăng cúp điện thoại, cả người bắt đầu tiến vào trạng thái ngu ngơ, luống cuống, một màn tối hôm qua không tự chủ được nảy lên trong óc.

Lúc ấy vừa nghe hắn muốn nàng làm nữ nhân của hắn, đầu óc nàng một mảnh hỗn loạn, căn bản không rõ ràng lắm tâm tình lúc đó của mình là gì, nàng chỉ biết là, không thể tin lời của hắn, nàng thậm chí còn nghĩ, đó là ảo giác, nhất định là ảo giác! !

Về nhà tắm rửa xong, sau khi nằm xuống giường, tâm tình kích động vẫn không thể bình tĩnh, nàng bắt buộc chính mình đừng suy nghĩ tiếp, nhưng đầu óc không bị khống chế, bên tai trái lại lặp đi lặp lại đều là câu nói kia, câu nói từ trong miệng hắn phát ra, làm cho người ta khó có thể tin cùng khiếp sợ!

Nàng trằn trọc, giằng co đến nửa đêm mới chậm rãi ngủ. Ngày hôm sau luôn luôn mang tâm trạng không yên bất an, bất ngờ chính là, cũng không nhận được điện thoại của hắn, buổi tối cũng không thấy hắn xuất hiện. Ngày thứ ba cũng là như thế!

Ngay khi nàng chuẩn bị đem chuyện đêm đó trở thành một giấc mộng, chuẩn bị hoàn toàn quên sạch, hắn thế nhưng lại xuất hiện, lại đem nàng mang vào “Cảnh trong mơ” kia. Trời ạ, rốt cuộc sao lại thế này? Long Triệt, hắn đang suy nghĩ gì? Hắn muốn làm gì! ! !

“Tiểu Lăng, Tiểu Lăng, làm sao vậy? Di động bị hỏng?” Đồng mẫu không biết lúc nào đã muốn tiến vào, phát hiện nữ nhân nhìn chằm chằm di động ngẩn người, nàng thực cảm thấy buồn bực.

Đồng Vũ Lăng hoàn hồn, lúng ta lúng túng cười: “Ách, không có việc gì, không có gì!”

“Đúng rồi, bánh này thật sự không cần đem trả bạn của con? Vậy không bằng phân cho dì và các bác đi, nhiều như vậy nhà mình ăn cũng không hết. Các con không có chuyện gì phải làm đúng không? Một khi đã vậy, con cùng Tiểu Triết lấy đem biếu họ.”

“Được!” Đồng Vũ Lăng nhanh chóng trả lời, nàng đang cần phải đi ra ngoài một chút, để cho không khí lạnh như băng bên ngoài làm rõ những suy nghĩ lộn xộn trong đầu mình.

Hôm sau, sau khi Vũ Lăng tiếp khách trở về công ty, vào đến văn phòng liền phát hiện tất cả mọi người thần sắc cổ quái nhìn chằm chằm nàng.

Theo bản năng nàng sờ sờ mặt, buồn bực nhìn mọi người chung quanh, cho đến trở lại chỗ ngồi của mình, chứng kiến trên mặt bàn một bó to hoa hồng thì mơ hồ hiểu ra!

Vừa lúc này, Dư Hiểu Linh từ trong toilet đi ra, một phen giữ chặt Đồng Vũ Lăng, hưng phấn mà nói: “Vũ Lăng, cậu mau nói cho mình biết, ai là chủ nhân của cậu, cậu là tiểu nô lệ của ai? 99 đóa hoa hồng, thật lãng mạn a!”

Chủ nhân? Tiểu nô lệ? Chẳng lẽ là … Đồng Vũ Lăng cả kinh.

Dư Hiểu Linh từ giữa bó hoa cầm ra một cái thiếp, đưa cho nàng: “Thực xin lỗi a, tớ rất hiếu kì, cho nên mở ra nhìn một chút.”

Đồng Vũ Lăng không có giận, tiếp nhận thiệp mở ra, mấy hàng chữ rồng bay phượng múa phi thường quen thuộc ánh vào mắt của nàng: “Tiểu nô lệ, có cảm thấy thực lãng mạn hay không, thực kinh hỉ, thực hưng phấn? Có cảm thấy hạnh phúc vì được tôi bắt làm tù binh hay không —— chủ nhân của cô”

Quả nhiên là hắn! Hỗn đản này, thế nhưng đùa đến cả công ty! Đồng Vũ Lăng không chút nghĩ ngợi, cầm lấy di động tiến toilet, lập tức goi điện thoại cho Long Triệt: “Uy, anh rốt cuộc đang đùa cái gì? Anh có biết hay không đã mang đến cho tôi thật lớn phiền nhiễu?”

Khác với Đồng Vũ Lăng hổn hển, Long Triệt chậm rì rì: “Lần đầu tiên thu được nhiều hoa như vậy đi? Có cao hứng hay không? Kiều diễm ướt át, xinh đẹp xinh đẹp hoa hồng …”

“Tôi không thích hoa hồng!” Đồng Vũ Lăng không chút khách khí cắt đứt hắn.

“Không có khả năng, nữ nhân các cô không phải đều là ưa thích hoa hồng sao?”

“Tôi không thích, dù sao chính là không thích! Tôi thích chính là hạnh phúc hoa!” Đồng Vũ Lăng nhịn không được phản bác. (vịt: không có điều kiện ngồi serch xem hạnh phúc hoa là cái gì. Nàng thỏ có thời gian xem giùm lại ta cái này được không???)

“Hạnh … phúc hoa? Là cái gì hoa?”

“Hơi chút giống Đinh Hương, đặc biệt nhất chính là hai mảnh đóa hoa đều không có cùng màu sắc, trắng, hồng, tím nhạt, vàng chanh, vàng trắng cùng phấn hồng. Nó sẽ phát ra một ít mùi thản nhiên nhẹ nhàng, nó còn có thể đem đến cho mọi người hạnh phúc, vui vẻ hoà thuận!” Đồng Vũ Lăng không biết chính mình phát cái gì thần kinh, thế nhưng sẽ giải thích cho hắn.

“Có loại hoa này?” Long Triệt nghi hoặc: “Tốt lắm, lần sau tôi bảo người ta tặng loại này, gọi là gì? Hạnh phúc … hoa?”

“Đừng đùa nữa, tôi đã nói với anh bao nhiêu lần, chúng ta không phải người cùng một thế giới.”

“Cái gì không phải cùng một thế giới? Cô không phải là người địa cầu? Chẳng lẽ là người sao hỏa?”

Hắn … Không thể tưởng được nam nhân này cũng có một mặt hài hước như vậy, Đồng Vũ Lăng quả thực dở khóc dở cười, tiếp tục nói: “Dù sao chúng ta không thích hợp, hơn nữa không có khả năng cùng một chỗ, nhờ anh sau này đừng chơi loại trò chơi nhàm chán này nữa! Bánh và hoa, đều đừng mang đến nữa!”

“Nhàm chán? Tôi chưa từng chủ động tặng hoa cho phụ nữ, cô dám nói nhàm chán?” Thanh âm khó tin của Long Triệt, cơ hồ xuyên thủng màng tai Đồng Vũ Lăng.

Đồng Vũ Lăng hơi chút kéo xa điện thoại, lại không khống chế được hỏi: “Bạn gái của anh đâu? Đừng nói cho tôi, anh không tặng qua cho cô ấy!”

“Tôi không có bạn gái! Cho dù có cũng là trước kia, hiện tại không có!” Tiếng nói dị thường nghiêm túc, giống như là đang tuyên bố cái gì.

Đồng Vũ Lăng không cho là đúng: “Tôi không biết anh là có hay không có bạn gái, nhưng tôi biết, chúng ta là không thể nào, cho nên, xin anh rộng lòng giúp đỡ buông tha tôi!”

“Không được! ! Cô chờ đấy, tôi nhất định sẽ khiến co cam tâm tình nguyện thần phục ở dưới chân của tôi, không, ở dưới thân thể của tôi!” Long Triệt giận dữ nói xong, cúp điện thoại.

Đồng Vũ Lăng không hiểu đánh rùng mình một cái, đầy mặt đờ đẫn, một hồi lâu mới không yên lòng đi ra toilet …

End chương 31

TMKN – Chương 30

2 Th6

Ta cao loi voi cac nang sau a. Hien tai may nha ta dang co van de. Moi len nhan duoc mail kimio gui cho ta.  onl mai moi post duoc bai nay cho cac nang. hic. thong cam ta a

Edit: kimio

Chương 30: “Làm người phụ nữ của tôi”

Âm nhạc nhẹ nhàng thư sướng tràn ngập khắp nhà ăn, tựa như một lý trà thơm thấm vào tim gan, làm cho người ta vô cùng thoải mái.

Đồng Vũ Lăng nhìn chăm chú vào Tiêu Chính Hoa, trầm ngâm hỏi: “Chính Hoa, tối hôm qua anh có chuyện gì vậy? Bây giờ … Không có gì chứ? ”

Tiêu Chính Hoa không có trả lời ngay, ánh mắt phức tạp nhìn Đồng Vũ Lăng, nửa ngày đi qua, rốt cục nhẹ nhàng nói ra mâu thuẫn hôm qua của mình và Long Triệt.

Đồng Vũ Lăng nghe xong, khiếp sợ không thôi. Nàng biết Tiêu Chính Hoa đối với mình có hứng thú, nhưng nàng lại không biết, Long Triệt cũng lại như vậy, còn bởi thế mà ảnh hưởng đến việc công! Bản thân mình có nên tin tưởng không?Namnhân kiêu căng lãnh khốc kia, thật sự có hứng thú với mình? Nhưng nếu nghĩ lại, nếu quả thật như thế, thì có thể giải thích hắn nhiều lần chẳng hiểu ra sao cứ cố gắng xâm nhập cuộc sống của mình. Nhưng là … Mình cùng hắn? Thật sự là không thể tưởng tượng! Không thể tưởng tượng! !

Hết thảy biến hóa của Đồng Vũ Lăng đều rơi vào trong mắt Tiêu Chính Hoa, ngữ khí của hắn đột nhiên trở nên kiên định vô cùng: “Vũ Lăng em yên tâm, anh tuyệt không để cho anh ta quấy rối em!”

Đồng Vũ Lăng hoàn hồn, thoáng suy nghĩ, lúng ta lúng túng nói: “Chính Hoa, kỳ thật … Anh ấy không có quấy rối em!”

“Em … Không cần nói giúp cho hắn ta, người như hắn ỷ thế trong nhà có tiền, muốn làm gì thì làm, căn bản là không đem người khác để ở trong mắt!” Nhớ tới hôm qua chịu ấm ức, Tiêu Chính Hoa nhịn không được giận dữ mắng mỏ.

Vẻ mặt Đồng Vũ Lăng ngẩn ra, không khỏi vì Long Triệt biện hộ nói: “Tính cách của Long Triệt so với người khác là khá độc đáo, người cũng thực kiêu ngạo lãnh mạc, tự kiêu không ai bì nổi, có lẽ cái này có liên quan đến cuộc sống của anh ấy. Kỳ thật, anh ấy cũng có mặt thiện lương nhu nhược, nhưng là không có thói quen lộ ra trước mặt người khác mà thôi.”

Tiêu Chính Hoa nghe xong, nội tâm hơi hơi run, nhìn chăm chú vào Đồng Vũ Lăng, chần chờ hỏi: “Vũ Lăng, có phải hay không em thích hắn ta?”

Đồng Vũ Lăng ngạc nhiên, lập tức phủ nhận nói: “Như thế nào sẽ … Như thế nào … Có thể!”

Nàng nóng lòng phủ nhận, ở trong mặt Tiêu Chính Hoa lại có cảm giác giấu đầu hở đuôi, dung nhan tuấn tú đột nhiên trở nên ngưng trọng: “Vũ Lăng, hắn ta không phải là người mà em có thể trêu chọc!”

“Ách … Chính Hoa, em … em thật không có cùng anh ấy như thế nào cả, chỉ là có tiếp xúc qua vài lần, nhưng tuyệt không có cái loại quan hệ này! Thật sự!”

Tiêu Chính Hoa tiếp tục chân thành, nói ra một chút tin tức mà bản thân biết:  “Trước đây không phải anh đã nói với em hắn ta có một bạn gái môn đăng hộ đối quan hệ vô cùng tốt rồi sao? Thực tế, bọn họ đã yêu nhau được 6 năm, bạn gái của hắn là một ngôi sao, điều kiện cũng phi thường tốt, trước mắt đang tiến quân vào Hollywood.”

Sáu năm! ! Nghe đến chứ số như thế, trong óc Đồng Vũ Lăng không hiểu sao lại hồi tưởng lại một đoạn lời nói mơ hồ, đó là lần đầu tiên nàng đến văn phòng Long Triệt, Long Triệt từng nói qua với nàng, lúc ấy còn không hiểu ra sao, hiện giờ xem ra, chắc là có chuyện như vậy thật! (vịt: Edit đoạn này ta thấy nữ chính thật ngu ngốc. Nói sao nhỉ, nếu 1 thằng ko có người yêu có vô duyên vô cớ hỏi 1 đứa con gái mấy cái câu kiểu đấy bao giờ không??? Làm chòe. Ngu ngốc không chịu được. Bị ngược cũng đáng)

Tiêu Chính Hoa cẩn thận dè dặt, một mực yên lặng lưu ý vẻ mặt biến hóa của Đồng Vũ Lăng, không khỏi càng thêm khẳng định lo lắng cùng dự đoán trong lòng, tiếp tục khuyên giải nói: “Vũ Lăng, anh không rõ ràng lắm vì sao Long Triệt lại tiếp cận em, nhưng anh có thể khẳng định, hắn cũng không phải là người lương thiện gì, cũng không phải người mà em có thể trêu chọc. Hi vọng em có thể tránh xa hắn, nếu không kết quả người bị thương chính là em!”

Đồng Vũ Lăng không biết phải trả lời như thế nào, tiếp tục ngu ngơ.

Phút chốc, cánh tay Tiêu Chính Hoa duỗi ra, cầm lấy một bàn tay Đồng Vũ Lăng, gắt gao nắm vào trong bàn tay mình, ngũ khí bao hàm thương tiếc cùng tình yêu: “Em là người phụ nữ mà anh yêu, anh không muốn thấy em bị thương, anh muốn có thể bảo hộ em thật tốt, cho bi thương không bao giờ đến gần em, vĩnh viễn đều vui vẻ hạnh phúc.”

Hắn … Đây là đang thổ lộ sao? Theo bản năng Đồng Vũ Lăng ngẩng đầu lên, đối mặt với cặp mâu quang thâm tình chân thành kia, nàng không khỏi tim đập như hươu chạy, lại nhanh chóng cúi đầu, né tránh ánh nhìn chăm chú cục nóng kia, đồng thời rút tay ra.

Thế nhưng, Tiêu Chính Hoa nắm thật chặt: “Anh biết bây giờ em còn chưa có yêu anh, vốn anh cũng tính toán là đi từng bước, để cho sự chân thành của anh từ từ cảm động em, cho đến khi em hoàn toàn chấp nhận anh. Nhưng là … Anh không thể đợi thêm nữa, anh sợ … Anh sợ em bị tổn thương, sợ em sẽ rơi vào cạm bẫy đùa bỡn của Long Triệt!”

“Không … Không có, Chính Hoa, Long Triệt anh ấy … Anh ấy không có đùa bỡn em, anh cũng đã nói rồi, anh ấy chỉ thích bạn gái của anh ấy, đối với những người phụ nữ khác thì không thèm ngó tới, anh ấy như thế nào lại có hứng thú với em được. Vô luận là phương diện nào, em căn bản là không phù hợp em cầu của anh ấy, bởi vậy anh không cần phải lo lắng, em sẽ không bị anh ấy làm cho thương tâm.”

“Không, tuy rằng anh không hiểu hắn rốt cuộc đang suy nghĩ gì, nhưng anh biết, em đã trở thành mục tiêu của hắn, anh còn có thể cảm thấy rằng, rất nhanh em sẽ gặp nguy hiểm, nguy hiểm này là hắn gây ra cho em!” (vịt: O.O Anh này có giác quan thứ 6 ah??? Sao chuẩn dzữ dzậy)

“Sẽ không, Chính Hoa, anh nghĩ nhiều quá, anh đã quá lo lắng rồi. Không sai, em cũng không rõ ràng lắm vì cái gì anh ấy lại xuất hiện trong cuộc soonsgc ủa em, nhưng em có thể khẳng định với anh, em cùng anh ấy thật không có cái loại quan hệ này, không chỉ là bởi em không phù hợp yêu cầu của anh ấy, mà anh ấy, đồng thời cũng không phải là loại người mà em thích!” Tâm loạn như ma, Đồng Vũ Lăng nói ra ý nghĩ trong lòng.

Điều này, giống như một viên thuốc an thần, khiến cho Tiêu Chính Hoa nhất thời trấn định không ít, kinh hỉ hỏi: “Thật vậy chăng? Em đối với hắn như cũ không có cảm giác, phải không? Kia … Em đối với anh thì sao? Có hay không có một chút hảo cảm?”

Đồng Vũ Lăng không đáp, bởi vì nàng không biết phải trả lời như thế nào. Kỳ thật nàng muốn nói, nàng chỉ coi hắn là bạn, nhưng lời nói đến bên miệng cũng không có cách nào phát ra, nàng lo lắng dưới loại tình huống này cho hắn một bát nước lạnh sẽ làm hắn bị tổn thương, khiến cho ngay cả làm bạn cũng không thể, loại kết quả này, là loại mà nàng không muốn thấy!

Tiêu Chính Hoa vô cùng thông minh, tình cảm vui sướng lập tức biến mất trên mặt, thất vọng cùng phiền muộn bao trùm lên.

Đồng Vũ Lăng như trước là một bộ dáng không biết phải làm sao, muốn an ủi, lại không biết phải mở miệng như thế nào.

Một hồi đi qua, vẫn là Tiêu Chính Hoa đánh vỡ cục diện xấu hổ này trước: “Tốt lắm, chúng ta không cần nói trước những cái này, ngày hôm nay sở dĩ như vậy, là bởi vì anh quá lo lắng cho em, hiện giờ biết em không có việc gì, anh yên tâm, về mối quan hệ của chúng ta, cứ thuận theo tự nhiên, từ từ sẽ đến!”

Đồng Vũ Lăng lúng ta lúng túng cười.

Trông thấy bộ dạng như trút được gánh nặng kia của nàng, nội tâm Tiêu Chính Hoa nổi lên một nụ cười khổ, bất quá, hắn biết rõ đây không phải là thời điểm mình biểu lộ mất mát khó sống, bởi vậy tận lực ức chế buồn bã, lợi dụng ăn cái gì để che dấu.

Đồng Vũ Lăng đồng dạng là sóng lòng mãnh liệt, cũng yên lặng úp mặt vào bát cơm.

Bởi vì hai người rất có ăn ý, tiếp theo hai người rất ít nói chuyện, thẳng đến khi dùng cơm xong, Tiêu Chính Hoa lái xe đưa Đồng Vũ Lăng về nhà.

Sau khi Tiêu Chính Hoa lái xe rời đi, Đồng Vũ Lăng cũng xoay người hướng cửa tiểu khu đi tới. Mới vừa đi được vài bước, bỗng thấy một cái bóng đen từ bên cạnh vọt ra, nàng còn chưa kịp phản ứng đã bị người kéo vào trong lòng, hơi giương mắt, chạm thấy tuấn nhan mang vẻ lo lắng quen thuộc, không khỏi kinh hô: “Anh … Anh tại sao lại ở chỗ này?”

Long Triệt trầm mặt, kéo nàng lui đến dưới một mái hiên.

Gắt gao ôm, chẳng những khiến cho Đồng Vũ Lăng cảm thấy bị đau, hơn nữa thực không được tự nhiên, vì thế muốn từ trong lòng ngực của hắn giãy đi ra, “Anh làm sao vậy? Có chuyện gì trước buông ra rồi nói sau!”

“Nếu tôi buông ra, cô phải đáp ứng yêu cầu của tôi?” Tiếng nói trầm thấp vẫn là bá đạo như vậy.

Đồng Vũ Lăng giật mình, chính mình căn bản không biết là yêu cầu gì, làm sao mà dễ dàng đáp ứng được. Nàng một bên suy nghĩ một bên nhìn chung quanh, đột nhiên nhận thấy ánh mắt hiếu kì của người đi qua bên người, khuôn mặt thoáng chốc hồng lên, nghĩ thầm có lẽ hắn cũng chẳng có yêu cầu gì đặc biệt, nhiều lắm là bồi hắn lên núi hóng gió, hay là, giống tối hôm qua “Bồi” hắn uống rượu.

Nhưng mà, nàng thiên tính vạn tính, không ngờ được cái mà hắn gọi là yêu cầu sẽ là như thế này!

“Từ hôm nay trở đi, làm người phụ nữ của tôi!” Long Triệt lại tuyên bố, thanh âm lãnh lãnh đạm đạm, nghe không ra chút cảm tình dao động.

Đồng Vũ Lăng thật khiếp hãi. Hắn … Đây là ý gì? Thổ lộ? Có thể nhưng là trong đôi con ngươi sâu không thấy đáy kia một chút nhu tình cùng tình yêu cũng không có! Còn nữa, hắn không phải đã có bạn gái yêu đương tận 6 năm rồi sao? Như thế nào tự dưng yêu cầu mình làm người phụ nữ của hắn! Đồng Vũ Lăng tâm hoảng ý loạn, không biết phải làm, không khỏi nghi vấn: “Vì cái gì?”

Vì cái gì? Vì cái gì? Lần này, đến phiên Long Triệt ngây ngốc.

Đồng Vũ Lăng thấy thế, trong lòng thế nhưng xuất hiện một cỗ mâu thuẫn, vừa như vui vẻ, lại vừa như thất lạc. Đột nhiên, nàng giống như toàn thân tràn ngập lực lượng, vì thế dùng sức đẩy, từ trong lòng ngực của hắn giãy ra, trước khi hắn kịp phản ứng, nhanh chân bỏ chạy.

Long Triệt cũng không đuổi theo, như có suy nghĩ gì nhìn chằm chằm vào bón hình xinh đẹp đang chạy vội vàng kia, hai hàng lông mày nhíu lại, nảy ra ý hay.

Đáng thương Đồng Vũ Lăng, cũng không biết mình đã thành đối tượng để người ta thiết kế, nàng ôm chặt xắc tay liều mạng hướng phía trước chạy vội lên. Không để ý đến người gác cổng tiểu khu ném tới ánh mắt thân thiết cùng hiếu kì, cho đến khi về đến nhà, đóng cửa, dây thần kinh buộc chặt mới bắt đầu giãn ra!

End chương 30


HHTHNVNA – Chương 471 – 472

27 Th5

Chương 471: Ở đêm tân hôn muốn ta vô số lần

Edit: thomatdo

 

Vì thế…

Một trận tắm này liền tắm tới ngày hôm sau…

Cũng đúng như lời A Nô, bọn họ tuyệt đối không ra khỏi cửa!

Hai người lần đầu nếm thử tư vị của tình dục, trong làn nước ấm, xích lõa va chạm, lửa dục lại càng là bùng phát lên.

Cho dù Tô Tiểu Tiểu thật sự rất đau…

Nhưng là những khao khát kia đã hoàn toàn che lấp đi đau đớn này.

Nàng chủ động kéo Thượng Quan Thanh xuống.

Cứ như vậy…

Tiếp tục mây mưa Vu Sơn nha Vu Sơn mây mưa…

Thẳng đến tận sáng sớm ngày hôm sau.

Tô Tiểu Tiểu tập tễnh bước ra ngoài, liền thấy một đám nô bộc trong phủ đệ cười dài nhìn nàng, “Vương phi.”

Tô Tiểu Tiểu mở miệng, ứng thanh, đang chuẩn bị chạy lấy người thì một đầu bếp nữ có tuổi nói: “Vương phi nha, ta có một bài thuốc gia truyền, chỉ cần uống thuốc xong, sẽ không còn đau nhức như vậy nữa. Nhớ năm đó nha, tử lão đầu nhà ta, vào đêm tân hôn muốn ta vô số lần. Ngày hôm sau thức dậy, ta ngay cả giường cũng không xuống nổi.”

“Ách…” Tô Tiểu Tiểu sửng sốt.

Nguyên lai con gái đã kết hôn nói chuyện sẽ cởi mở như vậy nha…

Tô Tiểu Tiểu ở trước mặt Thanh da mặt đích thật là khá dầy, nhưng là ở trước mặt người không quen thân lắm, nàng cũng không dám nói một cách trắng trợn như vậy.

Vì thế, Tô Tiểu Tiểu khuôn mặt đỏ bừng.

Một đám nô bộc nhìn thấy, không khỏi che miệng cười trộm.

Vị đầu bếp nữ kia còn nói thêm: “Ai, Vương phi, người chớ thẹn thùng nha. Hai ngày nay Vương gia cùng Vương phi ở trong phòng làm cái gì, mọi người chúng ta đều biết cả.”

Tô Tiểu Tiểu vừa nghe, nhất thời cả kinh!

Ai nha nha.

Nàng như thế nào lại quên mất nha! ! ! !

Phòng ốc ở cổ đại này cách âm rất kém! ! !

Chỉ sợ hai ngày nay nàng cùng Thanh ở trong phòng triền miên quên mình, những thanh âm tiêu hồn kia sớm đã bị tất cả mọi người trong phủ đệ này nghe thấy hết!

Tô Tiểu Tiểu cảm giác chỉ muốn đào ngay một cái hang, sau đó đem chính mình chôn xuống đó.

Thực xấu hổ…

Mà lúc này, một đôi tay quen thuộc mà ấm áp đặt lên eo Tô Tiểu Tiểu.

Sau đó mạnh mẽ kéo nàng đến bên cạnh, Tô Tiểu Tiểu quay đầu lại vừa nhìn, là Thanh.

Thanh cười thực ôn nhu, rồi nói: “Tiểu Tiểu, sớm.”

Tô Tiểu Tiểu cũng không khỏi cười híp mắt nói: “Sớm.”

 

Chương 472: Chỉ có thể bị bổn vương một người trêu chọc

 

Lúc này, Thượng Quan Thanh nhìn lướt qua một đám nô bộc trước mặt.

“Sau này không được trêu chọc Vương phi nữa. Vương phi da mặt mỏng, không chịu nổi trêu ghẹo. Hơn nữa, Vương phi của bổn vương chỉ có thể để cho một mình bổn vương trêu ghẹo.”

Một đám nô bộc liếc mắt nhìn nhau, rồi sau đó cười hì hì nói: “Phải phải phải, Vương gia nói rất đúng.”

Nói xong, liền lũ lượt rời đi.

Tô Tiểu Tiểu thấy tất cả mọi người đi rồi, nàng quay đầu lại trừng mắt nhìn Thượng Quan Thanh một cái.

“Ai nói ta da mặt mỏng? !”

Thượng Quan Thanh cúi đầu hôn lên trán nàng, nói: “Mới vừa rồi mặt của nàng hồng thành như vậy, còn không phải da mặt mỏng?”

Tô Tiểu Tiểu mạnh mẽ kéo đầu Thượng Quan Thanh xuống, sau đó hung hăng hôn lên đôi môi của hắn.

Đến lúc buông ra, trên mặt nàng đều là ý cười.

Nàng nhíu mày nói: “Chàng xem, ta đây còn gọi là da mặt mỏng sao?”

Thượng Quan Thanh ánh mắt nhất thời trở nên thâm thúy.

Tô Tiểu Tiểu thấy ánh mắt hắn như thế, lập tức rời khỏi cái ôm của Thượng Quan Thanh, tránh xa hắn một thước.

“Không cần lại tiếp.”

Mỗi lần ánh mắt của Thanh như thế, nàng liền sẽ biết ngay Thanh sau đó muốn kéo nàng vào phòng, rồi lăn đến trên giường, cuối cùng là hung hăng triền miên một phen!

Được rồi.

Nàng quả thực rất muốn triền miên triền miên.

Nhưng là…

Hiện tại nàng cả người đau nhức… cũng đã xem như là túng dục quá độ rồi…

Còn tiếp tục như vậy nữa, nàng sẽ phải chống gậy mất! ! !

“Ta mệt mỏi quá… Hiện giờ là sáng sớm, không thích hợp làm mấy chuyện này.”

Thượng Quan Thanh hướng nàng vẫy tay, “Tiểu Tiểu, lại đây.”

Tô Tiểu Tiểu nháy mắt mấy cái.

“Không.”

Thượng Quan Thanh nhướng mày.

“Lại đây.”

Tô Tiểu Tiểu tiếp tục cự tuyệt.

“Không muốn không muốn không cần…”

Lời này còn chưa nói xong, Thượng Quan Thanh đã sải bước lại, cuối cùng Tô Tiểu Tiểu vẫn là ngồi tựa vào trong lòng Thượng Quan Thanh.

Thượng Quan Thanh gắt gao ôm eo của nàng.

“Sau này không cho phép cự tuyệt ta.”

Tô Tiểu Tiểu sửng sốt.

Thượng Quan Thanh lại tiếp tục nói: “Sau này không cho phép cách ta xa như vậy.”

Tô Tiểu Tiểu tiếp tục sững sờ.

Nha nha nha.

Như thế nào Thanh đột nhiên trở nên bá đạo như vậy nha…

Chẳng lẽ động phòng xong, liền biến thành một người khác? ? ?